Thứ Năm, 29 tháng 11, 2018

Nhà giáo Thái Quang Vinh: “Câu chuyện đời tôi là một thần thoại”…

Nhà giáo Thái Quang Vinh: “Câu chuyện đời tôi là một thần thoại”… https://ift.tt/2zvC7Jm

Thầy giáo Thái Quang Vinh là tác giả của nhiều bộ sách học ngữ văn được yêu thích trên thị trường. Ít ai biết rằng ông từng bị liệt sau di chứng mổ thoát vị đĩa đệm. Nhưng người thầy giáo Nam Bộ ấy đã tìm được con đường tự cứu chính mình, để chỉ ít lâu sau đó, ông từ biệt thuôc men, trở nên khỏe mạnh đến mức ông gọi cuộc đời mình là một "câu chuyện thần thoại" ... 

Ngồi trước một đống sổ sách, đơn thuốc và phiếu thanh toán ra viện,… tôi ngơ ngác và lúng túng. Hình như tất cả những con dấu đỏ, những tên bác sỹ, những đơn thuốc tây đều là những thứ xa lạ, chúng chưa bao giờ có quan hệ tới vận mệnh của tôi.

Ấy vậy mà chúng có thực. Tên các bác sỹ thì thật nhiều, không nhớ rõ diện mạo cụ thể của họ ra sao. Còn tên bệnh nhân thì chỉ có một, nằm ngay dòng đầu tiên và có mặt ở mọi giấy tờ, hồ sơ bệnh án…

Tôi không thể liệt kê ra hết các loại giấy tờ, mà chỉ xin nói tới 2 cái giấy ra viện cùng kích cỡ, cùng màu sắc, đều là loại giấy dày, cứng, cứ y như một bằng chứng nhận trang trọng dành cho sinh viên tốt nghiệp đại học.

Giấy ra viện thứ nhất

Giấy ra viện đầu tiên từ Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình S:

“Vào viện lúc 10 giờ 30 phút ngày 12-10-2007. Ra viện lúc 15 giờ ngày 27-10-2007. Bệnh nhân đã được giải ép lối sau cùng với cố định dụng cụ do thoát vị đĩa đệm L1 và L2.”

Trước lúc mổ thoát vị đĩa đệm, tôi là một người đàn ông rất khoẻ mạnh, nặng 75 kg, cao 1m72; tôi hay tập thể dục và đi bộ đều đặn cả sáng lẫn tối, lâu lâu đánh bóng bàn hoặc đi bơi, không ngờ tai bay vạ gió từ trên trời xuống.

[caption id="attachment_162234" align="alignnone" width="735"]Tôi từng là người đàn ông khỏe mạnh... ngờ đâu tai bay vạ gió từ trời rơi xuống (Ảnh minh họa) Tôi từng là người đàn ông khỏe mạnh... ngờ đâu tai bay vạ gió từ trời rơi xuống (Ảnh minh họa)[/caption]

Ban đầu tôi xuất hiện những cơn đau âm ỉ vùng thắt lưng. Tôi chủ quan, chỉ uống thuốc giảm đau và tăng cường đi bộ. Đến lúc đau nhiều hơn, tôi nghe giới thiệu “thần y” là vị giáo sư, có phòng mạch hoành tráng tại ngã tư Bảy Hiền. Tôi đến khám với tất cả sự tin tưởng.

Bác sỹ nhìn vào phim X-quang nói mấy câu và kê thuốc. Ông khuyên tôi nên đi bơi. Tôi càng phấn chấn. Nhưng bơi một thời gian tôi giống như một con sứa bị vứt lên bờ. Những cơn đau bắt đầu hành hạ dữ dội. Tôi trình bày thì vị bác sỹ cho giấy đi chụp MRI.

Tôi chụp, đưa phim về cho bác sỹ thì vị này nhìn tôi như từ trên trời rơi xuống. Ông ta từ chối thẳng là không xem phim MRI. Lại nhờ bạn bè, tôi đến Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình S, người ta lại giới thiệu tôi đến chầu chực ở phòng khám tư của một vị tiến sỹ ở Gò Vấp để có phiếu “Kết quả chẩn đoán điện cơ”. Đó là ngày 08/10/2007 để 4 ngày sau đó tôi được nhập viện.

Như vậy sau 15 ngày mổ, qua bác sỹ Trần Quảng Y tôi “được” đóng vào 4 chiếc đinh ở xương sống nơi thắt lưng và về nhà hồi phục lần lần. Hiển nhiên là phải tập luyện rất nhiều, uống thuốc Tây từng toa từng toa hằng mấy tháng trời, ăn uống tẩm bổ đủ loại mới hồi sức.

Sau lần mổ này, sức khoẻ tôi xuống sức, dường như ngồi một chút là phải nằm. Vậy mà cuôc sống mưu sinh bắt buộc tôi phải di chuyển nhiều để dạy học. Bắt đầu từ đây, tôi gắn chặt với những quyển sổ khám bệnh.

[caption id="attachment_140738" align="aligncenter" width="540"]Bệnh nhân xếp hàng chờ khám. Ảnh nld.com.vn Cứ 2 tuần là phải chuẩn bị cho cái ngày “đặc biệt” này: dậy sớm, ăn uống, lấy số… rồi chờ đợi (Ảnh minh họa: nld.com.vn)[/caption]

Cứ 2 tuần là phải chuẩn bị cho cái ngày “đặc biệt” này: dậy sớm, ăn uống, lấy số… rồi chờ đợi. Có khi mất cả ngày mới có túi thuốc từ bảo hiểm y tế mang về. Đủ thứ bệnh: nào là huyết áp cao, mỡ máu, nào là sỏi thận, giãn tĩnh mạch, đau đầu kinh niên, và mất ngủ thường xuyên…

Ngoài thuốc Tây tôi còn phải uống thêm thuốc Bắc. Những chiếc ấm để sắc thuốc cho tôi cũng nhiều không đếm xuể. Rồi lại thuốc Nam lá này, rễ nọ, rồi thì chế độ ăn kiêng… mà hình như càng nghĩ càng lo về bệnh thì bệnh lại càng đến nhiều hơn.

Có những lúc tôi hoảng hồn, không biết mình bệnh thật hay bệnh tưởng! Tính tình của tôi cũng thay đổi theo. Luôn cáu gắt vô cớ, luôn thấy bứt rứt khó chịu. Đặc biệt, trái gió trở trời, 4 cái đinh ở xương sống trở thành máy báo thời tiết hành hạ thân tôi ướt sũng mồ hôi.

Giấy ra viện thứ hai

Cứ ngỡ tai hoạ mổ xương sống L1–L2 là đại kiếp nạn của đời mình, ai ngờ… Sau gần 6 năm tôi lại có thêm chiếc giấy ra viện thứ 2 cũng do bệnh viện S cấp.

“Vào viện lúc 10 giờ 30 phút ngày 29-3-2012. Phương pháp điều trị: Giải ép + hàn liên đốt N8-N9 + cố định dụng cụ lối trước”

Hoá ra địa ngục mà tôi có dịp chứng kiến mấy năm trước chưa phải là tầng cuối cùng.

Có ai học được chữ ngờ! Lần này cơn bệnh nó ngấm ngầm. Nó cứ đau tê tê và nặng 2 bắp chân, tuyệt đối không đau trực tiếp tại xương sống như lần trước. Tôi đã đề nghị bác sỹ xem lại cho tôi cái lưng, bởi trước đó tôi đã suýt “tiêu đời” vì nó.

Chụp mấy lần X-quang rồi siêu âm Doppler màu, bác sỹ khẳng định tôi đang mắc bệnh giãn tĩnh mạch hai bên chân. Theo lời khuyên, tôi ra mua loại thuốc đặc trị tốt hơn mà bảo hiểm y tế không có; đồng thời mua tất và vớ chống giãn tĩnh mạch để mang thường xuyên.

Bệnh vẫn cứ tiến triển ở chân. Tôi lại nghe bạn bè giới thiệu đến Phòng chẩn trị Đông y nổi tiếng ở quận Tân Phú châm cứu, bốc thuốc về uống… nhưng không kết quả. Lại có người bạn chở tới vị “thần y” người Hoa danh tiếng ở Q.11. Tại đây tôi cũng phải chụp X-quang, cũng bốc thuốc về ngâm rượu đắp.

Tôi nằm đắp rượu thuốc được 5 ngày thì bị liệt luôn không dậy được. Tôi gọi điện liên tục cho thầy và ông có xuống thăm vào ban đêm. Tôi cám ơn ông đã cho tôi một lời khuyên chí lí, đó là phải vào ngay bệnh viện để mổ lưng.

Không tin được dù đó là sự thật! Tôi vẫn chưa chịu tin, vẫn quyết nằm thuốc rượu cho đủ hạn 12 ngày. Đến ngày 13 thì học trò cũ khiêng ra taxi đến vị bác sỹ quen để khám, ông ta xem phim MRI khẳng định là phải mổ. Tôi lại đề nghị vị bác sỹ lần trước đã mổ cho tôi thành công là bác sỹ Trần Quảng Y phẫu thuật đợt hai.

Ca mổ phức tạp hơn lần đầu. Bác sỹ phải mổ từ phía trước, phía xương sườn, cắt cả 3 xương, cắt luôn 1 chỏm xương để thay thế cho đĩa đệm. Hình như nó làm xáo động hết lục phủ ngũ tạng bên trong, cho nên khi xuất viện về tôi dường như chỉ nằm bất động. Chỉ cần người nhà lật người là y như rằng tim gan phèo phổi bị chao qua đảo lại trong cái bộ ngực đã ọp ẹo gãy xương, đứt dây chằng đau chịu khôn thấu.

Tôi phải dùng ý chí và nghị lực phi thường để tập theo hướng dẫn trị liệu. Đau ghê gớm nhưng phải ráng, phải vượt lên chính mình. Chừng 1 tuần sau thì ngón chân cái đã ngo ngoe được. Sau đó, tôi có thể tự lật để chống tay ngồi dậy. Lạc quan vô bờ bến! Tưởng cứ tiến triển như vậy nhưng thật bất ngờ, một ngày đẹp trời tôi đã nằm yên một chỗ. Và như một hệ quả của bệnh liệt, mông bắt đầu lở loét.

Tiếp đó những ngày bị tra tấn về tinh thần. Niềm hy vọng và tuyệt vọng cứ giằng co với nhau, nhiều lúc tôi không muốn sống nữa.

Cũng lưu ý rằng, từ khi ở viện về, tôi uống thuốc bằng như thay cơm. Ngoài những loại thuốc trước đây thì lúc này còn thêm thuốc tiểu đường, thuốc theo toa để điều trị.

Chỉ số cho phép của tiểu đường là 6,5 còn tôi là 12,5. Cứ tưởng rằng đây chỉ là trạng thái nhất thời do rối loạn chức năng cơ thể, tôi thử dừng thuốc thì chỉ số lại tăng cao. Còn thuốc điều trị ca mổ thì cứ 2 tuần là lại đi mua một lần. Tôi chẳng có chuyên môn ngành y, chỉ biết hàng ngày phải uống 3 nắm thuốc.

Cơ duyên gặp Đại Pháp nhiệm màu

Vào một ngày tháng 6/2012, sau 4 năm anh em không gặp nhau, chú K đến thăm tôi. Hai anh em chẳng nói gì nhiều. Nhìn tình cảnh tôi thế này còn có thể nói gì được nữa! Khi chia tay chú có đưa cho tôi một cuốn sách mỏng màu hồng “Sức khoẻ là vàng” kèm theo đó là một bộ đĩa. Chú chúc tôi chóng bình phục và nói với tôi một câu như thế này: “Nếu anh có duyên với Đại Pháp thì Sư Phụ sẽ chữa lành bệnh cho anh”.

Lướt qua mấy trang của cuốn sách mỏng, tôi vứt nó xuống giường và cho là nhảm nhí. Tôi cứ nghĩ chú K được ai đó nhét vào tay khi đi qua ngã tư rồi tiện thể đưa cho mình. Xem đĩa thấy hình một người đang ngồi tập, tôi bực mình và giận người đưa đĩa. Tôi đồ rằng chú em chắc là giận mình gì đó nên có ý khiêu khích đây.

Mà làm vậy trong tình huống của tôi như thế này thì quá ư tàn nhẫn! Tôi gọi điện nói đại ý “Chú biết tôi bị liệt, không đứng được sao lại đưa tôi nhìn đĩa hình người tập?” Chú K cười nói rằng, đĩa ấy là dành cho bác sau khi khoẻ để tập. Chú nói là hãy đọc cuốn “Chuyển Pháp Luân” của Sư Phụ cũng có thể khỏi bệnh.

Tôi tò mò tìm trong cuốn giới thiệu về môn tập số điện thoại nào đó và gọi cho cô C. Tôi cảm nhận được giọng nói qua điện thoại là một người đàng hoàng, dễ mến, dễ gần. Cô C đã nhờ người bạn ở gần nhà tôi, tên là H, đem sách và giải thích cho tôi một vài điều về Pháp Luân Công.

[caption id="attachment_162216" align="alignnone" width="960"]Học viên đang đọc cuốn Chuyển Pháp Luân  Học viên đang đọc cuốn Chuyển Pháp Luân[/caption]

Tôi đọc cuốn Chuyển Pháp Luân rất say mê. Đọc liền một mạch. Cảm nhận đầu tiên mà tôi liên tưởng tới là việc chữa bệnh của chúa Jesus, là những phép thần thông của Mục Kiền Liên mà người ta nói là sự thật - những điều trước đây tôi luôn cho là mê tín, là hoang đường.

Gấp sách lại, tôi cố hình dung những gì mình vừa đọc được. Nhưng tôi không nhớ một nội dung nào…

Tôi quyết định đọc lại lần thứ hai. Tuy nhiên, như có ai đó ngăn cản, tôi phải dùng ý chí để đọc. Quả là, đọc xong trang cuối tôi thở phào nhẹ nhõm, dường như đã đi qua một “chuyến xe bão táp”, nhiều ổ gà, ổ voi, nhiều phiền toái và rồi cũng đến đích. Tôi còn phát hiện ra rằng khi tôi đọc sách thì không có cảm giác đau đớn nữa.

Tôi đọc lần thứ ba, thứ tư dễ dàng hơn, bắt đầu hiểu một số vấn đề và cảm nhận được sự hứng thú, sự nghiêm túc từ Pháp.

“Câu chuyện thần thoại”

Chỉ một thời gian rất ngắn sau khi đọc sách, tôi đã lật người qua lại dễ dàng, không thấy nhói đau; tôi tự bò dậy, ngồi dậy và bắt đầu đứng lên.

Con gái tôi trước đó đã được các học viên Pháp Luân Công ở công viên dạy cho các bài công Pháp. Đúng ngày 16/7/2012, con đã “dạy” cho cha luyện công.

[caption id="attachment_162238" align="alignnone" width="574"]nguoi thay 4 Tác giả đang luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công (Ảnh do tác giả cung cấp)[/caption]

Đúng ra, mấy ngày đầu tôi chỉ tập bài thứ 2. Sau đó tôi cố ngồi thẳng lưng, 2 chân buông thõng xuống giường để luyện tĩnh công bài thứ 5. Khi tập có lúc tôi cảm nhận được nguồn năng lượng thật kỳ diệu. Nó chuyển động từ dưới hai bàn chân.

Khoảng chừng 1 tháng khổ luyện hai bài công pháp ấy, tôi đã chứng kiến được câu chuyện thần thoại về bản thân mình.

Trước hết, từ trên thắt lưng trở xuống, khi bị liệt thịt đã teo hết chỉ còn da lèo nhèo bọc 2 cái xương chậu và xương chân. Vậy mà giờ đây chúng đã được gần chục ký thịt đắp đầy đặn trở lại. Tôi lại có bắp, có đùi, có mông căng thịt như ngày nào.

Thứ hai là, cánh tay trái của tôi vốn bị teo lại, nhức nhối khôn thấu, người ngoài chạm vào như chạm vào cục nước đá. Cánh tay ấy luôn phải bóp dầu nóng thì mới dịu đau. Vậy mà những cơn đau biến mất lúc nào; da thịt bù đắp khiến nó đầy đặn.

Và lúc này, nếu đặt hai cánh tay bên nhau thật khó mà phân biệt được sự sai khác về kích thước, về màu sắc hồng nhuận, vế độ nóng của da thịt. Không chỉ tay trái hồi phục mà hai vai cùng những đốt sống cổ cũng hết đau nhức. Bệnh đau đầu thường xuyên cũng không còn xuất hiện nữa.

Thứ ba là, khi bị liệt nằm một chỗ, tôi từng mơ ước ngồi được xe lăn để di chuyển trong những ngày còn lại của cuộc đời. Vậy mà giờ đây tôi đã đi lại tự nhiên trong nhà mình. Thậm chí khi đi cầu thang tôi cảm thấy như có ai đẩy mình lên nhẹ nhàng.

Ngày đầu tiên rời khỏi nhà là tôi lên ngay máy bay về quê làm mộ cha ở Hà Tĩnh trước sự ngỡ ngàng của bà con họ hàng. Mọi người không ai nghĩ có thể có sự hiện diện của người con trai trưởng trong dịp này nữa.

Thứ tư là, sau một tuần đi ngoài phân lỏng và mấy ngày đau đầu khủng khiếp tôi đã dừng tất cả các loại thuốc. Không chỉ là “thuốc” theo cách nghĩ thông thường mà gồm tất cả các loại sản phẩm thực phẩm chức năng như viên tăng chất xơ, viên can-xi, viên sữa… tôi đem cho hết.

Ngay cả thói quen ưa dùng dầu gió xanh để bôi mũi, bôi da khi muỗi đốt, tôi cũng không dùng.

Việc đau đầu làm tôi cảm giác như Tôn Ngộ Không bị xiết vòng kim cô khi Đường Tăng đọc thần chú. Đau cứ như siết vào, như khiến con mắt cứ muốn nhảy ra ngoài. Tôi đã nói người nhà mua cho 6 phần thuốc liều cao định uống trong 3 ngày. Mới uống lần thứ nhất, cơn đau không giảm mà lại đau hơn.

Tôi đang chuẩn bị uống liều thứ 2 vào buổi sáng thì cô H – người đưa sách cho tôi – bất ngờ ghé vào thăm nhân tiện đi ngang qua. Mải nói chuyện với H và được cô giở sách chỉ cho đoạn Sư Phụ nói về việc thanh lọc bệnh, tôi không uống thuốc nữa.

Cả ngày, rồi đêm hôm ấy tôi “quên” không uống mọi thứ thuốc khác mà lại ngủ ngon lành. Cho nên sáng hôm sau tôi quyết định “quên” luôn thuốc. Kể từ đây ly khai với thuốc!

Không gì hạnh phúc bằng một người bệnh vừa hết bệnh lại không bị ám ảnh bởi thuốc thang!

[caption id="attachment_160931" align="alignnone" width="720"]Không cần 3 nắm thuốc mỗi ngày, giờ đây tôi đã là một người hoàn toàn khỏe mạnh... (Tác giả là người đứng giữa, ảnh do tác giả cung cấp) Không cần 3 nắm thuốc mỗi ngày, giờ đây tôi đã là một người hoàn toàn khỏe mạnh... (Tác giả là người đứng giữa, ảnh do tác giả cung cấp)[/caption]

Thực ra, khi viết những dòng này, tôi biết rằng cái phần đáng viết dài tôi lại viết ngắn. Nhưng những huyền diệu mà Pháp Luân Đại Pháp mang lại cho mỗi người đã được kể rất tỉ mỉ trong các bài chia sẻ của nhiều học viên khác. Tôi chỉ muốn góp thêm một câu chuyện thần thoại trong bao nhiêu thần thoại khác.

Điều tôi muốn viết nhiều hơn ở ngay phần đầu là về những phiền toái, rắc rối, thậm chí là những khổ đau tuyệt vọng vì bệnh tật… Mong ai đó đọc những dòng này cảm nhận được cái vòng bế tắc, cứ “đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt”.

Hãy tin rằng có một thế giới thân tâm an lạc, một thiên đường đang mở trên mặt đất này, có một thế giới Tịnh Độ, đem lại bao hạnh phúc và may mắn đang ở trước mắt bạn. Thế giới ấy là Pháp Luân Đại Pháp. Vấn đề là bạn có hữu duyên không, có nghiêm túc phi thường để bước vào đó tu luyện tâm tính không?

Tôi tin rằng khi đọc những bài viết như thế này, bạn là người đã có duyên lành gặp Đại Pháp. Phần còn lại là lựa chọn của chính bạn.

Nghìn vàng không bán
Vạn lạng không trao
Pháp Luân Đại Pháp nhiệm màu
Cơ duyên vạn đại, thâm sâu trao người.

Thái Quang Vinh

Xem thêm:

Nằm liệt 12 năm, điều gì đã khiến người phụ nữ này đứng dậy được chỉ sau 3 ngày

Nằm liệt 12 năm, điều gì đã khiến người phụ nữ này đứng dậy được chỉ sau 3 ngày https://ift.tt/2P6lsB7

Câu chuyện li kỳ về người đàn bà bất hạnh, chị Nguyễn Thị Lánh, Quận 3, TP. HCM. Nằm liệt 12 năm, gạch dưới lưng chị đã hoen ố, mà chỉ trong chốc lát chị có thể tự đứng dậy bằng chính đôi chân của mình trước sự ngỡ ngàng hạnh phúc của cả gia đình. Đã có một thần tích xảy ra trong ngôi nhà bé nhỏ, điều gì đã làm nên kỳ tích ấy...

Chuyện xảy ra cách đây vài tháng, lúc đó, tôi đang ở nhà thì nghe tiếng chuông gọi cửa. Trước mắt tôi là 2 thiếu niên khỏe mạnh, nhanh nhẹn. Hóa ra chúng là 2 đứa trẻ sinh đôi trong câu chuyện mà tôi đã được nhiều người kể lại, nhưng vì được nghe quá nhiều câu chuyện lạ như thế nên tôi cũng không tìm hiểu thêm. Nay có dịp các em đến chơi nhà, tôi mới tò mò hỏi tiếp.

Em là bé LyN, cô bé 16 tuổi nhưng có “thâm niên” đi chợ 10 năm. Em biết đi chợ nấu ăn, đỡ mẹ tắm gội, thay đồ, đi vệ sinh. Chợ Bàn cờ Quận 3 gần nhà, em vừa đi bộ đi học, vừa mua đồ về nấu ăn. Em kể cho tôi nghe chuyện nhà mình thật tự nhiên như mọi sự sinh ra vốn là như thế. Dường như trong em, không có kí ức đau buồn, không có nỗi khổ. Cả người anh trai sinh đôi của em cũng vậy. Cậu bé thường chỉ sang em gái và nói với tôi: cô hỏi bé Ly ấy.

Tôi có dịp lên thăm nhà em, căn nhà đã xuống cấp của ông bà nội để lại, ọp ẹp và ẩm mốc nay đã có nhiều hộ gia đình cùng chung sống. Bốn người nhà em có 12m2, một chiếc giường tầng như phòng kí túc xá sinh viên. Đồ dùng đều cũ kĩ, ngoại trừ chiếc ti vi. Bếp nấu là chiếc bàn nhỏ đặt sát tường trên hành lang, nhưng nhà vệ sinh chung thì ở tầng trệt.

Tôi ngồi nhìn chị Lánh và không thể nào lý giải vì sao những con người này lại có thể tồn tại được trong căn phòng nhỏ bé này tới 12 năm! 12 năm chị không thể bước chân đi! 12 năm chạy chữa mà bất lực! Chị nằm liệt trên nền gạch 12 năm trong vô vọng và đã đối diện với cái chết giải thoát nhưng không thành! Trên đời lại có chuyện thật như thế này ư?!! Câu chuyện của chị cứ ám ảnh tôi tới mức tôi đã quay trở lại căn phòng nhỏ tối của chị thêm mấy lần nữa chỉ để muốn nghe thêm rồi kể cho các bạn nghe về câu chuyện thần kì này. Và đây là những gì tôi ghi lại trung thực theo lời kể của chị Nguyễn Thị Lánh, nhân vật chính của câu chuyện:

Câu chuyện về chiếc lồng giam

16 năm trước, sau nhiều lần thất vọng vì không thể giữ thai, tôi có bầu đôi. Vì sức khỏe yếu nên tôi xin ở nhà dưỡng thai, và rồi hai trẻ ra đời trong niềm hân hoan vô tận. Hạnh phúc của người mẹ mong đợi con thật khó có bút nào tả hết. Đặc biệt là trong những năm đó, chúng tôi khá giả, tiền, vàng đều có.

[caption id="attachment_164331" align="alignnone" width="700"]Hình ảnh cô Lánh trước khi bị liệt là người phụ nữ trẻ trung và xinh đẹp (Ảnh tác giả cung cấp) Hình ảnh cô Lánh trước khi bị liệt là người phụ nữ trẻ trung và xinh đẹp (Ảnh do tác giả cung cấp)[/caption]

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Tôi yếu dần, rồi không thể đi lại được nữa. Khi các con vào lớp một, tôi hoàn toàn nằm hẳn. Mọi sinh hoạt cá nhân đều do chồng con chăm sóc. Hành trình chữa bệnh của tôi là sự làm quen và ghi nhớ tên tuổi của những người nổi tiếng, với đủ loại kết luận, phác đồ điều trị khác nhau. Bác sĩ Đỗ Hữu Trí bệnh viện 30/4 (phó giám đốc) đành trả lại tôi hồ sơ; Bác sĩ đông y ông Bình chuyên bấm huyệt nổi tiếng chung cư Nguyễn Thái Bình quận 1 rồi Bác sĩ Đức chấn thương chỉnh hình nhận định tôi suy nhược cơ thể nhưng chích thuốc bổ thì tôi  bị nặng hơn. Bệnh viện Chợ Rẫy thì chẩn đoán tôi bị tụ máu ở dây thần kinh trung ương, phải mổ (nhưng khả năng sống đời sống thực vật lên đến 90% nên tôi quyết định không mổ). Bác sĩ chấn thương chỉnh hình thì đề nghị mổ hai tay, sau vài tháng lại mổ hai chân. Nhưng mổ một thời gian sẽ tái bệnh lại. Bác sĩ Việt kiều Mĩ chữa bệnh miễn phí thì khuyên rằng: tôi có đạo Phật thì niệm Phật, tôi  có đạo Thiên chúa thì niệm kinh Thánh… và cho tôi một số thực phẩm chức năng. Bác sĩ của Singapo thì trả lời ngay rằng: không điều trị được. Tôi đã đi hết Đông y, Tây y, hết bác sĩ Việt đến Bác sĩ Tây nhưng không có con đường nào sáng sủa. Cuối cùng người ta lại trả tôi về căn phòng này, không lối thoát. Và căn phòng như một chiếc lồng vô hình nhốt tôi vô đó.

Có lần, tôi được lên xe đò ra Phú Yên… nhưng kết quả chuyến đi chỉ có may mắn duy nhất là tôi được ngồi trên xe ngắm cảnh biển. Chao ôi biển đẹp vô cùng! Tôi đã lâu không được ra ngoài nhìn đất trời. Hôm đó, ngắm cảnh biển mà tôi thấy nghẹn ngào. Còn bệnh tật thì không thuyên giảm. Bao nhiêu tiền thuốc mà chẳng biến chuyển gì.

Tôi còn được giới thiệu đến chữa bệnh ở thầy Sáu Khu nổi tiếng, thầy cũng cam kết sẽ chữa khỏi cho tôi. Tháng đầu tiên tôi thấy khỏe hơn một chút nhưng đến tháng thứ hai tôi kiệt sức. Thầy khí công Võ Hoàng Yên nổi tiếng tôi cũng đã thăm viếng. Người cuối cùng tôi muốn kể đến là bác sĩ Phong (đông y) và ông bác sĩ Đinh Khắc Lan bệnh viện Đại học y dược thành phố Hồ Chí Minh. 12 năm trời sống trong tình cảnh bại liệt, tôi đã chạy chữa biết bao nhiêu người, biết bao nhiêu loại thuốc, tới mức cũng không thể nhớ hết hành trình dài dằng dặc chạy chữa của mình... Cuối cùng tôi vẫn sống trong vô vọng, không lối thoát, trong một cái “lồng giam” chật hẹp và hôi hám mà số phận nghiệt ngã đã vô tình an bài cho tôi, cột chặt vào chồng, con tôi.

Tình yêu là có thật ở trên đời

Ngày tiếp ngày, tôi thêm kiệt quệ, không thể ăn uống được nữa. Các con tôi đang vào mùa thi chuyển cấp, nhưng tôi suy yếu dần. Gia đình ở quê đã lo xây mộ đón tôi về. Thế là sẽ lại về với mảnh đất chôn rau cắt rốn Gò Công. Cũng may mẹ tôi đã đi theo ba tôi từ lâu rồi chứ không bà phải nhìn cảnh con gái yêu của bà bị Trời trừng phạt, chịu cảnh “ngục tù” 12 năm liên tục thì đau khổ lắm.

[caption id="attachment_164332" align="alignnone" width="700"]Hai con cô Lánh đẹp như tranh vẽ đã phải sớm vất vả chăm sóc cho người mẹ đau ốm nằm liệt một chỗ. (Ảnh do tác giả cung cấp) Hai con cô Lánh đẹp như tranh vẽ đã phải sớm vất vả chăm sóc cho người mẹ đau ốm nằm liệt một chỗ. (Ảnh do tác giả cung cấp)[/caption]

Chồng con tôi năn nỉ, chồng tôi cứ bảo tôi gắng lên để chờ con thi cử cho xong. Có lẽ tình mẫu tử đã giúp tôi gượng qua, chờ con thi.  Bà con hàng xóm, bạn hữu đã bảo tôi hãy gắng sống cho con mười lăm tuổi hãy ra đi. Tôi cũng nghĩ đến chồng tôi, anh quá thương tôi. Anh ấy bị mồ côi mẹ năm vừa lên năm tuổi nên tôi không muốn con tôi côi cút như anh ấy. Trước đây, cũng vì thương anh ấy thiếu tình thương mà tôi lựa chọn làm chồng, và giờ đây các con đã tròn 15 tuổi.

Ngày kết thúc, ngày giải thoát thì đã đến gần kề. Tôi sẽ vui sướng vì được giải thoát. 12 năm, tôi nằm liệt trên sàn gạch, khiến cho gạch chỗ tôi nằm sờn đen, hỏng cả lớp hoa (loại gạch lát ngày xưa, không phải gạch men bây giờ). Chồng con phải kề cận không được buông tay. Vì chỉ cần khi tôi khó thở mà không có người đỡ dậy là tôi chết ngay. Nên cha con phải thay nhau canh mẹ, không được thiếu người. Tôi đã không ít lần xin chồng con hãy buông tay. Nhưng người tôi yêu và chọn làm chồng, thật sự đem sự yêu thương và tình yêu ấy kết thành sợi dây giữ tôi ở lại trần gian mà nhìn con cái trưởng thành. Thương cho các con tôi, mẹ chỉ chăm có năm sáu năm còn chăm mẹ thì mười mấy năm không quản, từ khi còn thơ dại đến lúc thành niên. Thành ra, với các con, tôi thành người chịu ơn sâu. Hai đứa sinh đôi, chia nhau việc nhà, em vất vả hơn anh vì em là con gái. Nhưng anh cũng rất yêu mẹ. Lúc nào cũng nhắc em nhẹ tay kẻo mẹ đau.

Khoản tiền dành dụm, tích lũy đủ để chúng tôi sống được bốn năm. Sau đó thì nghèo túng. Anh trai tôi muốn rước mẹ con tôi về lại Tiền Giang để nuôi. Nhưng chồng tôi không chịu. Chồng tôi  bảo: dù thế nào anh cũng phải chăm sóc vợ con. Không thể để cho người khác lo như thế được. Tôi thật may mắn có một người chồng gồng gánh mình đi qua những tháng ngày kinh khủng ấy. Giờ đây tôi muốn quên đi những ngày khủng khiếp đã qua. Vì nhớ đến tôi lại trào nước mắt.

Chồng tôi bỏ công việc cũ, vì không có thời gian  chăm vợ. Công việc làm bảo vệ theo ca, theo giờ, anh ấy có thể lo cho tôi. Ngày lấy anh, tôi chọn người thua kém nhất trong đám trai ngỏ lời nhưng anh lại là người chân thành cùng tôi đi qua hiểm nguy. Đời người không ai có thể đoán được ngày mai điều gì chờ đợi mình. Tôi, cô kĩ sư nông nghiệp, con gái miền Tây được bao người theo đuổi, cha mất sớm nên mẹ cưng chiều... lại có một kết cục đau buồn thê thảm đến vậy. Tôi đã phải chứng kiến cảnh con trai nhỏ dại chạy lên phường xin giấy để nộp đơn xin chứng nhận diện xóa đói giảm nghèo. Ủy ban không làm việc với con nít. Con tôi chạy về mách mẹ, rồi lại chạy đi, cuối cùng, tôi bảo: con nói các bác viết lên lưng cho con dòng chữ “không giải quyết cho trẻ con”, để vô trường báo với thầy... mẹ rơi nước mắt, con trẻ lên phường lần nữa, phường mới giải quyết.

Cái cảnh, ngày tiếp ngày nhìn các con khôn lớn, bao nhiêu nhu cầu cần thiết mà tôi chẳng làm gì cho con chỉ cột mọi người vào cái án trời mang thì khổ tâm vô cùng. Nhưng nay con tôi đã 15 tuổi, tôi không sợ ra đi nữa. Tôi chờ đợi. Có lẽ, người ta cũng mừng cho chồng con tôi sắp thoát nợ đời.

Thần tích triển hiện giữa nhân gian

Tôi nghe cuộc điện thoại của cô em họ ở Cần Thơ. Em bảo rằng, có người giới thiệu với em là có môn học kì diệu, có thể tự chữa khỏi bệnh, chị có thử không? Tôi thấp thỏm chờ đợi. Có lẽ, hi vọng là điểm cuối cùng tôi có thể bấu víu vào trong lúc này. Mấy ngày sau, có người đưa sách Chuyển Pháp Luân đến cho tôi. Con gái tôi đọc cho tôi nghe. Và một thần tích đã xuất hiện trong cuộc đời của tôi: Đến ngày thứ ba, tôi đã đứng lên được! Sau 12 năm, tôi tự đứng lên được!

[caption id="attachment_164328" align="alignnone" width="700"]Đến ngày thứ ba, tôi đã đứng lên được! Sau 12 năm, khi đã hoàn toàn tuyệt vọng, tôi đã đứng lên bằng chính đôi chân của mình... (Ảnh do tác giả cung cấp). Đến ngày thứ ba, tôi đã đứng lên được! Sau 12 năm, khi đã hoàn toàn tuyệt vọng, tôi đã đứng lên bằng chính đôi chân của mình... (Ảnh do tác giả cung cấp).[/caption]

Tôi tự đứng lên bằng đôi chân của  mình! Còn gì hạnh phúc bằng! Có lẽ Thần Phật đã để mắt đến tôi, ban cho tôi niềm tin yêu và hy vọng, đã cứu tôi đây. Và cứ như thế, tôi đọc sách và ngồi thiền hàng ngày. Dần dần tôi có thể đi lại trong nhà, tự lo cho mình, không cần các con và chồng nữa. Tôi đã tự đi vệ sinh, tự bấm quạt, giờ thì có thể ủi đồ cho con. Tôi cố gắng vì 12 năm qua tôi không làm được gì cho con, cho chồng, nay tôi muốn bù đắp sự thiệt thòi đó.

[caption id="attachment_164327" align="alignnone" width="700"]Cô Lành đọc sách và ngồi thiền hàng ngày (Ảnh do tác giả cung cấp). Cô Lánh đọc sách và ngồi thiền hàng ngày (Ảnh do tác giả cung cấp).[/caption]

Tôi muốn kể một kỉ niệm thú vị nhất. Đó là tôi đi nghe bài giảng của pháp môn PHÁP LUÂN ĐẠI PHÁP. Hình thức học là ngồi nghe bài bài giảng của Sư Phụ Lý Hồng Chí bằng video. Tôi không có quần áo lịch sự để mặc khi đi ra ngoài nên có  học viên tặng tôi một bộ đồ để tôi đi học. Ngày thứ nhất ai nấy đều chụp hình và khen tôi mặc vừa, đẹp. Nhưng đến ngày thứ hai thì tôi mặc chật ních và buổi học chưa kết thúc thì áo quần đã chật, thịt ở đâu lấp đầy thân thể tôi như chuyện thần thoại, đến nỗi áo kéo lên hở cả bụng. Ngày thứ ba của khóa học chín ngày, tôi không thể mặc bộ quần áo ấy được nữa. Phần ngực lép kẹp của tôi cũng căng phồng sau một đêm. Thân thể tong teo của tôi được lấp đầy. Ai cũng cười vui hớn hở như vừa đi du hành vũ trụ về. Làm sao có thể tin nổi người nở to ra nhanh trong mấy chục tiếng đồng hồ như thế? Thậm chí trong vài tiếng của buổi học thứ hai?

Tôi đã không còn phải nằm trên sàn như tảng thịt biết nói và biết suy nghĩ nữa. Tôi có thể ra ngoài hít khí trời và nhìn nắng. Bước chân không bình thường như người khác nhưng có thể lết từng chút cũng là điều hạnh phúc vô biên rồi.

Tôi đọc sách và hiểu được nguyên lý mà quyển sách thiêng liêng chỉ dạy. Đó là nguyên lý Chân Thiện Nhẫn. Nhờ đọc và làm theo sách, tôi đã giảm hẳn sự cau có, tức giận. Căn phòng của chúng tôi giờ đây thường xuyên đón khách. Các học viên học Pháp Luân Đại Pháp ghé qua, chuyện về Đạo, về đời thật vui vẻ.

Tri ân với tấm lòng thành kính

Tôi cảm ơn số phận đã ban cho tôi tình yêu của người chồng, không vì thấy vất vả mà nản lòng. Cảm ơn hai con đã cho mẹ thêm nghị lực sống bằng chính sự chăm sóc và tình thương mà các con dành cho mẹ. Cảm ơn những người thân, bạn bè, tất cả những ai đã giơ tay cưu mang gia đình tôi cũng như những người cùng khổ vượt qua cơn sóng gió.

[caption id="attachment_164330" align="alignnone" width="700"]Hai con cô Lánh đang luyện bài Công Pháp số 5 của Pháp Luân Đại Pháp. (Ảnh do tác giả cung cấp). Hai con cô Lánh đang luyện bài Công Pháp số 5 của Pháp Luân Đại Pháp. (Ảnh do tác giả cung cấp).[/caption]

Hơn tất cả những điều đó, bằng sự thành kính trong tâm, tôi cảm ơn Pháp Luân Đại Pháp và Đại Sư Lý Hồng Chí, người đã tái sinh ra tôi lần thứ hai và mang hạnh phúc trở lại với gia đình chúng tôi. Bây giờ cả nhà chúng tôi được sống trong sự từ bi yêu thương của Phật Pháp. Các con của tôi giờ đây cũng đi trên con đường tu luyện. Chúng lớn nhanh hơn hẳn, trắng trẻo và tươi vui. Đặc biệt chúng đã trút bỏ được khuôn mặt buồn bã, u ám của một gia đình sống trong “ngục tù”, gia cảnh nghèo túng, một căn phòng nhỏ tối bốc lên thứ mùi bệnh tật.

[caption id="attachment_164329" align="alignnone" width="700"]Hai con của cô Lánh đang đọc cuốn Chuyển Pháp Luân của Pháp Luân Công. Sau khi chứng kiến huyền năng của Phật Pháp, các em cũng bắt đầu chân chính bước chân vào tu luyện. (Ảnh tác do giả cung cấp). Hai con của cô Lánh đang đọc cuốn Chuyển Pháp Luân của Pháp Luân Công. Sau khi chứng kiến huyền năng của Phật Pháp, các em cũng bắt đầu chân chính bước chân vào tu luyện. (Ảnh tác do giả cung cấp).[/caption]

Những gì tôi đã trải qua như địa ngục nơi trần thế, điều bất hạnh này tôi thành tâm cầu mong đừng ai phải chịu. Chỉ có Đại Pháp huyền năng mới có thể hóa giải được nghiệp chướng này, điều tốt đẹp ấy tôi không được giữ cho riêng mình, xin được kể ra câu chuyện “thần thoại” này để những người đang chịu đau khổ như tôi đã trải qua có thêm một cơ hội tìm lại ý nghĩa cuộc sống và hạnh phúc cho gia đình của họ.

Pháp Luân Đại Pháp Hảo – Chân Thiện Nhẫn Hảo!

Sài Gòn, ngày 12 tháng 08 năm 2016

Nguyễn Thị Lánh

Thầy thuốc đông y: “Cứu người thì được, cứu mình khó thay!”

Thầy thuốc đông y: “Cứu người thì được, cứu mình khó thay!” https://ift.tt/2QnmayB

Cuộc đời không giống như dòng sông êm đềm chảy trôi. Rất nhiều những số phận đầy ngang trái, nhưng cũng có những con người đầy nghị lực, biết vươn lên vượt qua nghịch cảnh để đi tìm ý nghĩa cuộc sống. Câu chuyện [sau đây] kể về một thương binh phải chống chọi với di chứng chiến tranh, tự học thành thầy thuốc và không ngừng hành trình tìm kiếm chân lý, cuối cùng đã tìm thấy ánh sáng Phật Pháp nhiệm màu.

Tuổi thơ nheo nhóc, nhọc nhằn

Tôi được sinh ra trong một gia đình có 7 anh chị em, tôi đứng sau 2 người anh trai và đằng sau là một bầy em nheo nhóc vào những năm 70. Bố tôi lấy mẹ tôi vào những năm tháng đó cũng chẳng hề có gì là phức tạp như bây giờ,cũng chẳng có caí đám cưới lộng lẫy, xa hoa, phường nhạc loa đài. Cái thời cơm cũng không có mà ăn thì lấy đâu ra cỗ bàn. Có cái duyên trời định bố mẹ hai bên tác thành thì cứ về ở với nhau là xong thôi. Sinh ra trên một vùng quê nghèo, lấy ruộng đồng làm chủ đạo, lúa ngô khoai sắn, con trâu đi trước cái cày theo sau...

Bố mẹ vất vả nuôi đàn con nheo nhóc ấy, là người anh lớn trong gia đình, phận làm con như tôi cũng phải gánh vác hy sinh. Bởi cũng không may mắn cho gia đình tôi khi người anh cả của tôi qua đời khi mới có 3 tuổi. Anh hai sau đó phải đi bộ đội xa nhà. Cho nên cái trách nhiệm làm anh càng sừng sững trên vai.

[caption id="attachment_164351" align="alignnone" width="700"]Trách nhiệm của 1 người anh đè nặng đôi vai tôi (Ảnh minh họa) Trách nhiệm của 1 người anh đè nặng đôi vai tôi (Ảnh minh họa)[/caption]

Mẹ tôi lại là người hay đau yếu. Bà kể rằng khi sinh hạ tôi thì tôi rất còi cọc, sinh tôi rồi thì bà bị ho liên tục và mắc bệnh phổi, nhà nghèo không có gì tẩm bổ, cho nên bà không có sữa nuôi  con. Hằng ngày tôi không được bú mớm và chỉ được uống nước cơm, chả thế mà đã còi lại càng còi hơn, lúc nào cũng khát sữa mẹ, khi lớn thì dáng vóc cũng lênh nghênh, cao gầy. Còn bố tôi trước khi sinh tôi thì bị liệt do bị trúng gió khi cõng người thân đi viện. Sau này khi thuốc thang đây đó rồi thì mới có thể đi lại được nhưng khi ấy tay trái vẫn còn run run. Bản thân tôi cũng lớn lên qua những lời ru của bà, của mẹ, nhưng ngay từ cái hồi còn ngây thơ ấy trong tôi đã ấp ủ một ý niệm muốn đi tìm một con đường giải thoát khổ đau, bệnh tật.

Sống với cánh tay bị cụt

Tới đầu những năm 80 tôi cũng vác ba lô lên đường nhập ngũ. Đi bộ đội tuy thân người nhỏ bé hao gầy nhưng mà tôi đã vượt qua tất cả các bài kiểm tra của lính đặc công cũng như trinh sát. Có lẽ cũng bởi vì bản thân đã được tôi luyện bằng cả một tuổi thơ vất vả nhọc nhằn. Cống hiến sức trẻ cho quê hương đất nước, giọt máu đào đổ xuống nơi chiến trường, tôi bị thương và trở về nhà. Trên giấy chứng nhận bị thương có ghi lại như sau : vết thương thấu não, mảnh đạn còn nằm bên trong hộp sọ, cắt cụt 1/3 dưới cẳng tay phải, gãy xương bàn hai ngón tay trái, vết thương cổ sau gáy và nhiều vết thương khác...

Trở về với xóm làng, với cánh tay phải như thế, nhưng cuộc đời đã an ủi cho tôi một người vợ thảo hiền, luôn biết thông cảm cho tôi, hai vợ chồng động viên nhau mà vươn lên trong cuộc sống. Cho tới những năm 90, có thời gian tôi còn học cắt quần áo, mục đích cũng chỉ là để tự may cho bản thân và gia đình mình.

Thời đấy tôi cũng có trợ cấp thương binh nhưng đồng tiền ấy chẳng đáng là bao mà cuộc sống thì vẫn phải lo toan cho gia đình vợ con. Có ai đó vẫn nhớ cái cảnh tôi gánh cả gánh thúng rổ rá từ làng bên về cho vợ nức thuê, cái cảnh ‘chú Chình cụt’ một tay gánh thúng nức thuê mà thi thoảng giờ đây gặp lại cái người làng bên ấy người ta vẫn còn thích kể lại. Hai vợ chồng sau đó cũng có nuôi ong lấy mật, cấy 6 sào ruộng và có mảnh vườn vài sào trồng rau bán để mưu sinh.

Những tưởng dòng đời cứ chảy trôi thế, đồng ý là sẽ có trầm có bổng, khúc nhạc đời người chẳng thể nào êm dịu, tưởng rằng trời phú cho cái sức khỏe để con người có thể an tâm lao động, nào ngờ đâu sau đó vợ tôi cứ từ từ mà mắc bao nhiêu loại bệnh. Từ biếu cổ za-đô ác tính đến u vú, u xơ tử cung dong huyết rồi sỏi thận, rồi bệnh trĩ và một số bệnh khác. Tôi bèn theo học Đông y vì nghĩ rằng học để tự cứu mình và gia đình, hơn nữa cũng nghĩ rằng điều kiện gia đình không thể đi viện suốt được và đạo đức các bác sĩ ngày nay không con tốt đẹp như trước nữa rồi.

Không phải chỉ có bệnh tật là hết khổ đau, là một thầy thuốc cũng không thể chữa hết được các bệnh tật

Ngay từ đầu khi mà suy nghĩ theo học cái nghề đông y ấy, trong bản thân tôi cũng xuất ra một suy nghĩ làm thế nào thoát khỏi khổ đau bệnh tật. Học rồi tôi lại phát hiện ra rằng, không phải chỉ có bệnh tật là hết khổ đau, là một thầy thuốc cũng không thể chữa hết được các bệnh tật. Cái mong muốn tầm Đạo, tìm một phương pháp tu luyện  của ngày ấy cứ tràn về thổn thức tâm can. Có lẽ bản thân tôi là người có duyên với Đạo nên ngay sau đó tôi quyết định tự mình kiếm tìm chân lý của Phật Pháp. Nhưng con đường đi tìm chính Đạo của bản thân không hề giản đơn, đó là cả một câu chuyện dài của hơn 10 năm truy tìm và giác ngộ để rồi khi tìm được bến đỗ mới thấy cực kỳ trân quý.

Bắt đầu là phong trào thờ Tứ Phủ tại nhà, tôi có lập điện thờ trên gác xép nhưng tôi không khoe khoang nên hầu như không ai biết. Mới đầu tu luyện là thế, mỗi khi có người có căn giá tới nhà tôi chơi họ cứ tự tát vào mồm, vào mặt mình trong khi đó họ không hề biết nhà tôi thờ Tứ Phủ. Lúc ấy tôi khuyên họ hãy sống tốt, làm nhiều việc tốt, thay đối tâm tính, tu tâm tích đức thế là thoát khỏi sự trừng phạt ấy…

Hai năm sau, cái duyên với Phật giáo đến với tôi khi tôi mua được hai cuốn kinh Phật, cho nên tôi bỏ luôn không thờ Tứ Phủ nữa mà chỉ chuyên tụng Kinh Phật thôi. Khi ấy, Tịnh Độ tông xuất hiện và lan truyền, tôi liền tu theo Tịnh Độ, tôi ra sức hoằng dương Tịnh Độ trong khu vực, tôi lập ra Ban hộ niệm Sen Vàng ( đã có tên trong danh sách những ban hộ niệm toàn quốc của Giao hội Phật giáo Việt Nam, các bạn có thể thấy trên mạng ). Ngoài ra tôi còn theo môn khí công của Nguyễn Đình Phư, cảm xạ học của Dư Quang Châu nữa… Tôi đã mất hơn chục năm như vậy, mệt thân tốn tiền mà hiệu quả thu được chẳng bao, bao nhiêu thắc mắc về tu luyện, về chân lý cuộc đời vẫn chưa giải tỏa.

Đặc biệt vào thời gian khi tôi con tu Tịnh Độ tôi được xem video vãng sinh của bà Lưu Tố Thanh (chị của bà Lưu Tố Vân ), kể về cuộc vãng sinh của bà Thanh được báo trước cả nửa tháng giời, lúc ấy tinh thần bà rất tỉnh táo minh mẫn và nói rằng 'tôi đã đứng trên đài sen bên cạnh Phật A di đà rồi’. Nhưng sau thời điểm vãng sinh đó thì lại là một bà Thanh hoàn toàn khác. Từ một bà Thanh tỉnh táo không đau đớn thì nay là một bà Thanh hôn trầm mê mờ đau đớn cùng cực ngay cả em bà là Lưu Tố Vân cũng khó cầm lòng trước sự khổ sở ấy của bà, và phải đến hơn một ngày sau đó bà mới tắt thở hoàn toàn.

Xem xong video này tôi rất hoang mang và không lý giải được, một bà Thanh vãng sinh rồi, tu luyện về thế giới của Phật rồi tại sao lại còn một bà Thanh như thế? Hơn nữa các hình thức tu luyện này không những không giúp tôi cải thiện vấn đề về sức khỏe mà còn xuất hiện thêm các bệnh khác nữa như : viêm mũi dị ứng, gai đôi cột sống, thần kinh tọa, đau mỏi các khớp, thoái hóa đốt sống cổ và đốt sống lưng…Bệnh của vợ tôi cũng vậy, lại còn nghiêm trọng hơn trước. Tôi trở nên vô cùng chán nản, ngờ vực, trong tâm bối rối, khó chịu.

Bến bờ Phật Pháp

Cho đến một ngày đầu xuân năm 2013, nhân dịp năm mới chúc tết, một người cháu đã tặng tôi một cuốn sách mang tên Chuyển Pháp Luân. Được tặng sách mà lại là dịp Tết, có khác nào tôi được mừng tuổi mới, tôi vui vẻ đọc hết cuốn sách vài ngày sau đó. Từng trang, từng chữ như lôi cuốn tôi vào, đọc tới đâu tôi phải mở choàng mắt mình to đến đấy. Bao nhiêu thắc mắc trong quá trình tu theo các môn khác giờ được trả lời hết, hơn nữa còn hết sức rõ ràng .Tôi biết đây mới đúng là thứ tôi cần, thứ tôi kiếm tìm hơn chục năm qua.

[caption id="attachment_164354" align="alignnone" width="700"]chuyenphapluan Sách "Chuyển Pháp Luân"[/caption]

Cuốn sách là sự chỉ đạo tu luyện của một môn khí công mang tên Pháp Luân Đại Pháp hay còn gọi là Pháp Luân Công, đúng là cuốn sách nghìn vàng không mua nổi. Tôi còn thấy  tiếc nuối vì trong 2 năm trước đó, đứa cháu này cũng đã giới thiệu cho tôi về Pháp Luân Công nhưng tôi hoàn toàn không để ý, bởi vì lúc đó tôi còn mê mờ trong Tịnh Độ, coi đây là pháp môn tu nhanh nhất, chắc chắn nhất rồi. Đúng là chỉ sau khi đọc Chuyển Pháp Luân tôi mới minh bạch ra mọi thứ. Và khi đã minh bạch rồi, như cái hệ quả của ông mặt trời chiếu sáng, tỏa ánh hào quang rộng khắp, toàn bộ mây đen xám xịt đều tan biến hết, tôi quyết định vững vàng chỉ tu theo Pháp Luân Đại Pháp.

[caption id="attachment_164349" align="alignnone" width="720"]chu chinh 5 Hàng ngày tôi và vợ cùng đọc sách "Chuyển Pháp Luân" để nâng cao tâm tính của mình[/caption]

Biết được Pháp này tôi thấy thực sự vô cùng trân quý, vì thế mà tôi luôn nghiêm túc hành xử theo những điều chỉ dạy trong sách, chiểu theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn của Đại Pháp mà hành xử trong cuộc sống hàng ngày. Pháp được giảng trong Chuyển Pháp Luân đã không ngừng chính lại những điều không đúng đắn ở cả thân lẫn tâm tôi, tôi đạt đến thân tâm đều khỏe mạnh. Các tư tưởng xấu xa, những hành động bất hảo, những bệnh tật mà các môn tu luyện trước đây đã không làm giảm thiểu đi được, thì nay chỉ qua vài tháng ngắn ngủi tu luyện Đại Pháp, chúng đã không cánh mà bay đi mất. Đến ngay cả khi tôi là một thầy thuốc đông y, bản thân có bệnh, người nhà có bệnh cũng chỉ giúp được một phần nhỏ bé, khiến tôi vô cùng khổ tâm. Vợ tôi - bao nhiêu bệnh ấy - cũng theo tôi tập luyện và đọc sách hàng ngày, và chỉ vài tháng sau đó các bệnh đều biến mất, vợ tôi hạnh phúc lắm.

 

[caption id="attachment_164345" align="alignnone" width="720"]chu chinh 1 Hai vợ chồng tôi cùng luyện bài công pháp thứ hai - Pháp Luân Trang Pháp của Pháp Luân Đại Pháp[/caption]

Niềm vui với gia đình tôi chưa hết khi mà đứa con trai bị nhược thị của tôi nhờ Pháp luân công mà khỏi bệnh mặc dù cũng bệnh viện đây đó. Khi ấy là cuối năm 2013 cháu đang học lớp 11, từ học lực trung bình, cuối năm cháu đã vươn lên thành học sinh giỏi và hiện đang là sinh viên năm thứ 3 của trường Đại học bách khoa Hà Nội. Người mẹ ngoài 80 tuổi của tôi vốn bị bệnh phổi mấy chục năm từ hồi sinh tôi cũng theo tập Pháp luân công bởi bà đã thấy được hiệu quả kỳ diệu của môn tập này. Mặc dù bà đã từng phải đi cấp cứu vì tràn dịch phổi nhưng nay đã khỏe mạnh và hằng ngày bà rất chăm chỉ đọc sách. Bà chia sẻ với mọi người 'được đọc sách Chuyển Pháp Luân, không uổng phí đời người này của mình’.

[caption id="attachment_164348" align="alignnone" width="720"]Từ khi tu luyện, gia đình tôi tràn ngập niềm vui và tiếng cười Từ khi tu luyện, gia đình tôi tràn ngập niềm vui và tiếng cười[/caption]

Thật khó mà nói cho hết những lợi ích đối với gia đình tôi từ khi tu luyện Pháp Luân Công. Đại Pháp cứu vớt cả gia đình tôi, cho chúng tôi một cuộc đời thật ý nghĩa, không chỉ là sức khỏe mà còn về tinh thần. Là những người tu theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn, chỉ đạo của Đại Pháp nên cuộc sống gia đình tôi luôn êm ấm, không cãi vã nhau mà mọi người đều nhường nhịn, nhìn nhau để sống, để đối xử thân thiện trong cuộc sống hàng ngày. Điều đó tôi thấy khó mà có được trong xã hội bây giờ , khi mà con người chạy theo đồng tiền, coi nó là mục đích sống.

Cảm ơn mọi người đã đọc bài viết này của tôi. Tôi cũng hy vọng rằng có thật nhiều người được đắc cứu cũng giống như gia đình tôi nhờ việc tu luyện Pháp Luân Công. Nói đến hai chữ ‘tu luyên’ mọi người đừng tưởng rằng nó to tát. Thực ra cũng chỉ là đọc sách và luyện công thôi, đồng thời chúng ta chiểu theo những lời dạy trong sách mà thực hành, cải biến tâm tính tốt đẹp hơn theo nguyên lý Chân - Thiện - Nhẫn ấy. Đảm bảo chúng ta sẽ nhận thấy nhiều điều kỳ diệu.

Thanh Miện, ngày 12/ 8/2016

Nguyễn Hữu Chình

Xem thêm:

Câu chuyện khó tin: Tự cai nghiện mà không cần đến bất cứ hỗ trợ nào kể cả thuốc

Câu chuyện khó tin: Tự cai nghiện mà không cần đến bất cứ hỗ trợ nào kể cả thuốc https://ift.tt/2PZNJP0

Những giọt nước mắt xúc động của người đàn ông trẻ điển trai một thời đình đám. Câu chuyện về  một con nghiện như anh là nỗi đau tột cùng của nhiều hoàn cảnh, bỏ thì thương, vương thì tội. Điều kỳ diệu gì đã biến anh từ một kẻ luôn dùng chất kích thích để “phê” và chơi bời đàng điếm trở thành con người tử tế. Thời báo Đại Kỷ Nguyên xin gửi tới đọc giả lời tâm sự của người con hư hỏng đã hoàn lương trở về.  Câu chuyện của anh là một món quà quý giá mà ĐKN xin gửi tặng những người trẻ đã và đang lầm lỡ, một con đường tìm về chốn bình yên.

Từ đứa con ngoan hiền đến hư hỏng

Tôi sinh ra ở thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên. Tuổi thơ của tôi từng là những chuỗi ngày bình yên và đẹp đẽ. Tôi là con út trong gia đình, lại là đứa ngoan hiền nên được ba mẹ và anh trai thương yêu hết mực. Cuộc sống cứ nhẹ nhàng trôi qua như thế, tôi cũng không thể ngờ rằng có ngày mình lại rơi vào tệ nạn, phải ngụp lặn giữa cái trong đục của dòng đời.

Mọi chuyện bắt đầu từ năm lớp 8, đó là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với máy tính và trò chơi điện tử. Thế giới trong game quá ly kỳ và hấp dẫn khiến tôi như bị hút vào đó. Tôi trở nên lơ là bài vở, chểnh mảng chuyện học hành, rồi dần dà nghỉ học để chơi game. Hầu như các khoản học phí ba mẹ cho, tôi đều đem “nướng” hết vào quán game. Thế nhưng ba mẹ tôi lại không hề hay biết, bởi trong con mắt của họ tôi vẫn luôn là đứa trẻ ngoan ngoãn, biết vâng lời.

Cho đến năm lớp 10 tôi đã là tay chơi game sành sỏi. Tôi học được cách lừa đảo trong game để kiếm tiền, rồi sau đó quy đổi thành tiền thật. Nhờ đó mà trong túi tôi lúc nào cũng rủng rỉnh. Tự thấy mình thật giàu có, tôi cho phép bản thân được hưởng thụ và phóng túng những ham muốn tuổi trẻ, tụ tập bạn bè, hút thuốc và ăn chơi trác táng. Dần dần chuyện trốn học hay bùng tiết của tôi xảy ra như cơm bữa.  Ăn uống nhậu nhẹt thì với tôi là điều hiển nhiên, khỏi phải bàn cãi. Tôi mải chơi bời và cày game đến quên ăn quên ngủ, quên cả về nhà. Ba mẹ tôi lần đầu phát hiện đã rất sốc. Hình ảnh đứa con ngoan hiền vỡ tan, lớp vỏ bọc của tôi hết hiệu lực. Có những lần mẹ tìm đến tận quán game dọa nạt đủ trò nhưng tôi vẫn chứng nào tật nấy. Ba mẹ chỉ còn biết ngao ngán bất lực lắc đầu trước sự sa đọa của tôi mà không thể làm gì...

Cũng có lúc tôi thấy nhàm chán, tự hỏi ý nghĩa cuộc sống này là gì? Nhưng đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua, bởi sau đó tôi lại bị cuốn vào vòng xoáy của thực tại.

Trong mắt mọi người tôi đã hư hỏng lắm rồi, thế nhưng vẫn còn một cú trượt dài hơn thế.

Suy sụp tinh thần tìm đến cần sa và ma túy

Đó là năm tôi học lớp 11. Anh trai, người anh duy nhất và cũng là người vô cùng thân thiết với tôi, đã qua đời sau một tai nạn giao thông. Sự ra đi của anh là cú sốc tinh thần khiến tôi thấy chơi vơi và lạc lõng. Tôi nhìn đời bằng ánh mắt tiêu cực, cảm thấy cuộc sống sao ngắn ngủi, đời người sao lại quá mong manh... Mọi thứ xung quanh tôi vốn đã mơ hồ nay lại càng trở nên ảm đạm hơn. Lúc ấy cả gia đình rơi vào ngõ cụt, ba mẹ chỉ còn lại tôi là đứa con duy nhất nên cũng dồn hết yêu thương dành cho tôi.

Kể từ sau cái chết của anh trai, bạn bè trong xóm thường kéo đến nhà tôi tụ tập, thậm chí là ăn uống ngủ nghỉ ở đó. Ba mẹ tôi ít khi ở nhà, do đó mà nơi đây trở thành địa điểm tập kết lý tưởng của lũ bạn. Lúc đầu chỉ là một vài lần tụ họp đông vui, rồi sau đó tần suất nhiều lên, đến mức bạn bè tôi cứ thoải mái ra vào như chốn công cộng vậy. Dần dần, họ mang chất kích thích tới và rủ tôi hút cùng. Những loại thuốc cấm ấy khiến tôi mê ảo suốt cả ngày, đầu óc trở nên mụ mị, tôi không còn tỉnh táo để ý thức về bản thân mình.

[caption id="attachment_169358" align="alignnone" width="912"]Cần sa ở dạng hút, gây nghiện từ từ khó nhận biết, dược xem là chất dẫn trung gian các chất gây nghiện khác. Cần sa ở dạng hút, gây nghiện từ từ khó nhận biết, dược xem là chất dẫn trung gian các chất gây nghiện khác.[/caption]

Dùng chất kích thích rồi, tôi lại càng muốn thử các loại kích thích nặng hơn. Ban đầu là một loại thuốc ảo giác, rồi sau đó là cần sa; có khi chúng tôi vừa uống thuốc ảo giác vừa hút cần sa để tìm đến cảm giác mạnh hơn. Lũ bạn tôi trở nên điên loạn, hò hét và gào rú man rợ như lũ người rừng. Có những hôm giữa đêm khuya yên tĩnh, hàng xóm phải mất ngủ vì nghe thấy tiếng hú từ nhà tôi. Bản thân tôi cũng từng hút quá liều đến độ hồn xiêu phách lạc, tưởng như một tay đã chạm vào cái chết. Ấy vậy tôi cũng không vì thế mà tỉnh ngộ, cái thứ khói trắng làm người ta biết mà không thể tự giải thoát. Khi đã nghiện rồi không có nó thì cảm thấy cuộc sống không thể tồn tại, thấy sức lực bay biến đi đâu mất. Năm ấy 2009 tôi 18 tuổi, Tài Mà đã trói chặt tôi ba năm, nhưng vẫn chưa phải là kết thúc chuỗi ngày đen tối nhất.

Không lâu sau tôi lại nghe bạn bè rủ rê tìm đến ma túy. Tôi hút, rồi hút không đủ phê tôi lại chích. Tôi biết rõ rằng ma túy đang hủy hoại chính mình, nhưng những thứ này đã biến tôi trở thành nô lệ, không có nó tôi không thể chịu đựng được những cơn vật thuốc, mỗi khi cơn nghiền dâng lên tôi ngáp đến nước mắt nước mũi giàn giụa. Nhìn những kẻ nghiện như tôi ánh mắt rất dại, không còn thần thái của một con người, lúc phê thuốc cũng như lúc đói thuốc sự điên cuồng đều như nhau, bản tính như không còn là mình nữa.

Tương lai vẫn mịt mù

Hàng xóm khinh thường gọi nhóm bạn tôi là “đội quân xì ke” vì cái vẻ ốm nhách, gầy còm, lại thêm những hình xăm trổ gớm ghiếc. Tôi dù chưa đến mức như vậy, nhưng cùng trong “đội quân xì ke” ấy nên cũng bị người đời ghê sợ xa lánh.

May mắn trong tôi vẫn còn sót lại chút lương tri. Khi chứng kiến lũ bạn nghiện ngày một nặng hơn, hết tiền mua thuốc chúng trở thành lưu manh, trộm cướp, bất chấp pháp luật và coi thường mạng sống của người khác, tôi không còn thấy vui vẻ mà thay vào đó là cảm giác bất an. Tôi cảm nhận được mọi việc đang đi quá xa và cái kết cục rõ nét dần trước mặt. Thật may mắn tôi vẫn còn chút lý trí để chọn vào lối rẽ khác trong cuộc đời. Tôi quyết định vào Nam, lấy cớ là học nghề tóc, nhưng thực chất là để trốn lũ bạn.

Cho dù cách xa về địa lý tôi cũng chẳng tử tế hơn, nỗi nhớ day dứt dày vò tôi. Cái cảm giác lâng lâng bay bổng lúc phê thuốc, nó giúp tôi quên đi những ánh nhìn ghê sợ ám ảnh của người dân và quên rằng mình là kẻ cặn bã. Tôi vẫn tiếp tục trói buộc mình vào cần sa và hút nó mỗi ngày.

Trong những đứa bạn của tôi ở quê, đứa thì bị giam vì trộm cắp, đứa vào tù vì buôn bán ma túy, đứa vì muốn cai nghiện nên đi làm xa, nhưng rồi đánh chết người nên bị kết án 18 năm tù. Tương lai mịt mờ trước mặt khiến tôi mất phương hướng, sống vô định không mục đích, không bạn bè, cô lập, vì ai có đủ dũng cảm chơi với người nghiện như tôi?

Bước ngoặt thứ nhất trong cuộc đời

Cái ngày ấy tôi tỉnh dậy, một câu hỏi lớn xuất hiện trong đầu: “Liệu thần Phật có thật sự trên đời không???...”. Bởi vì tôi vừa trải qua một giấc mơ, sống động và chân thực đến nỗi tôi không thể tin đó là mơ.

[caption id="attachment_169362" align="alignnone" width="600"]Trước mặt tôi xuất hiện các bậc thang lấp lánh ngũ sắc. (Ảnh: Internet) Trước mặt tôi xuất hiện các bậc thang lấp lánh ngũ sắc. (Ảnh: minh họa)[/caption]

Một cảm nhận rất thân quen, rất tráng lệ, đẹp đẽ. Từng khung cảnh hiện ra toàn mỹ, trước mặt tôi xuất hiện các bậc thang lấp lánh ngũ sắc, hai bên là dải màu vàng kim tuyến tuyệt đẹp. Tôi tiến lên từng bậc, và cứ mỗi bậc cao hơn tôi lại càng nghe rõ âm thanh của tiếng chim hót, tiếng đàn tranh và các giai điệu hòa tấu. Trên mỗi tầng lại có một cánh cửa, trong đó một vị mặc áo cà sa đưa tay mời tôi vào, và đó lại là những bậc thang mới. Cứ như vậy khoảng 10 lần, cánh cửa cuối cùng mở ra một thứ ánh sáng chói lòa. Dần dần tôi nhìn thấy một khung cảnh tuyệt đẹp, có cung điện với lối kiến trúc Trung Hoa cổ đại, có cây cối, chim chóc, và có những bản nhạc du dương nhẹ nhàng. Tôi như vừa lạc đến chốn bồng lai tiên cảnh, và trong cái huyền diệu ấy, tôi bất giác nhận thấy sự tồn tại chân thực của Thiên đường.

[caption id="attachment_168747" align="alignnone" width="552"](Ảnh: Chánh Kiến) Tôi bất giác nhận thấy sự tồn tại chân thực của Thiên đường... (Ảnh: Chánh Kiến)[/caption]

Cũng từ sau giấc mơ này, tôi bắt đầu hành trình đi tìm chân lý…

Có một điều…

Trong nhóm bạn tôi, những đứa từng hút ma túy và chất kích thích đều mơ thấy xuống địa ngục và bị tra tấn, có đứa thấy bị quỷ sứ chặt chân cưa tay… Chỉ riêng mình tôi là mơ thấy Thiên đường.

Năm xưa Đường Tăng phải vượt qua 81 khổ nạn để lấy chân kinh, tôi không gặp nhiều nạn đến thế nhưng cũng vấp phải vô vàn khó khăn và trở ngại. Tôi đã gặp nhiều pháp môn, tìm hiểu các loại khí công, nhưng tất cả không giúp ích gì mà lại còn khiến tôi rơi vào ham muốn dục vọng nhiều hơn, cứ như vậy cho đến khi tôi gần như bỏ cuộc. Thật đúng là “Thân người khó được, Chính Pháp khó tìm”. May mắn cơ duyên rồi cũng tới. Đến năm 2011, tôi gặp một học viên Pháp Luân Công ở Sài Gòn tên là Hưng, anh ấy đã tặng tôi cuốn “Chuyển Pháp Luân” - cuốn sách chỉ đạo tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Mặc dù vậy, vẫn có rất nhiều ràng buộc và níu kéo khiến tôi chưa thực sự đọc sách ngay lúc ấy.

Thời điểm đó, tôi có một người bạn gái đã vì tôi mà hết lòng giúp đỡ. Cô ấy nhìn thấy được mặt thiện trong tâm tôi và muốn tôi trở thành người tốt. Cô ấy đã chịu đựng rất nhiều thống khổ, mất mát với hy vọng tôi có thể vì thế mà thay đổi. Thời gian trôi qua tôi vẫn chứng nào tật nấy, thậm chí còn đối xử với cô ấy rất thậm tệ bạc bẽo… Giờ đây khi đã có tâm Pháp ước chế, nghĩ lại tim tôi vẫn nhói đau về những việc bản thân mình gây ra trong quá khứ.

Tới tháng 5/2012, sau khi trải qua nhiều sóng gió, tiền bạc cũng phung phí tiêu tan, tôi cảm tưởng như mình không còn trụ vững được với cuộc sống nơi thành phố chật hẹp. Vậy là, tôi quyết định tạm rời xa người bạn gái đã vì tôi mà lao tâm khổ tứ để trở về quê hương.

Bước ngoặt thứ hai, ánh sáng phía cuối con đường

Tôi trở về quê với hai bàn tay trắng, không tiền, cũng không nghề, lại thêm cái xác thân tàn tạ. Ba mẹ vì tôi mà trở nên khánh kiệt, từng phải bán nhà bán cửa để lo cho tôi. Lúc này gia đình tôi phải sống trong căn phòng trọ lụp xụp, tuy cơ cực nhưng ai cũng cố hàn gắn sau bao nhiêu chuyện xảy ra.

Lúc này tôi mới lấy ra cuốn Chuyển Pháp Luân. Ngay khi nhìn thấy bức hình của tác giả - Đại sư Lý Hồng Chí, trong tôi chợt trào dâng cảm xúc rất mãnh liệt, có cái gì đó thân quen khó tả. Cảm giác tôi giống như đứa con lầm đường lạc lối đã tìm ra con đường trở về nhà. Ánh mắt Ngài rất từ bi, một nguồn năng lượng ấm áp bỗng bao trùm làm trái tim tôi thổn thức. Nước mắt rơi tự bao giờ, từng giọt cứ lăn dài trên má... cảm nhận ấy cho đến tận bây giờ tôi vẫn không thể quên.

Lật giở từng trang sách, tôi bắt đầu đọc thật cung kính. Từng câu từng chữ như tiến nhập vào tôi, chân lý mở ra trước mắt khiến tôi chấn động. Đây rồi, Phật Pháp chân chính đây rồi, Phật Pháp mà tôi vẫn hằng tìm kiếm từ lâu đây rồi! Nước mắt tôi rơi qua từng trang giấy… Tôi đã gặp đủ loại người, chứng kiến đủ chuyện xấu xa, bản thân tôi cũng từng chìm trong vũng lầy tăm tối, vậy mà tôi lại được gặp cuốn sách kỳ diệu đến thế. Vậy là cuối cùng tôi cũng tìm được rồi, thật sự tìm được rồi, lời giải cho giấc mơ năm nào một con đường trở về Thiên giới.

Ngay lúc ấy tôi biết đây chính là con đường phản bổn quy chân, cuốn sách này sẽ tịnh hóa được tâm hồn con người ta, và đưa tôi chân chính quay trở lại là một người tốt. Tôi nhận ra rằng mình đã quá mê lạc trong thói đời này, đã thật xấu xa và bại hoại. Tôi hiểu được ý nghĩa nhân sinh, hiểu được đạo lý khi làm người.

Trong tôi dấy lên một khát khao tu luyện, tôi tự hứa với bản thân rằng từ nay về sau mình phải tu luyện trong Đại Pháp, phải hành xử theo Chân - Thiện - Nhẫn. Tôi cũng hiểu được rằng chặng đường chông gai trước mắt, con đường hoàn lương của một kẻ nghiện thật khó khăn…

Cuộc chiến giữa thiện và ác… chính với tà...

Trong ba tháng ròng rã, mỗi ngày đến với tôi là một trận chiến, tôi tự đối diện với chính mình. Cuộc chiến này thật khốc liệt đòi hỏi phải có ý chí kiên cường; bởi vì từng suy nghĩ, mỗi ý niệm trong tôi lúc ấy là cảm nhận mời gọi về cần sa, về khoái lạc trong quá khứ tôi đã từng trải qua… Một thằng Hải đang ngồi đối diện với chính tôi, năn nỉ, dụ dỗ, từng hình ảnh hiển hiện rõ nét, cả mùi thơm ngọt của khói trắng… mời gọi… mời gọi… Những hình ảnh trụy lạc khuếch đại trong trí óc, thật sự rất khó khăn. Chỗ bấu víu duy nhất của tôi là đọc liên tục cuốn Chuyển Pháp Luân, bởi hễ rời sách là những thứ đó lại ồ ạt trở về lôi kéo, cám dỗ. Từng ý nghĩa nội hàm trong cuốn sách bắt đầu cắm rễ và nảy lên những mầm xanh giữa hoang mạc khô cằn, tưới mát tâm hồn tôi, tẩy rửa đi những suy nghĩ dơ bẩn, chế ngự từng cơn đói thuốc… Cảm tạ ân điển từ bi của Đại Sư Lý Hồng Chí, tác giả của cuốn sách, ân sâu nghĩa nặng này tôi không biết đến bao giờ mới có thể báo đáp.

Hồi sinh

Sau 3 tháng thống khổ và vật vã như thế, cuối cùng điều kỳ diệu cũng đến. Một buổi sáng tinh khôi tôi đạp chiếc xe cà tàng đến công viên. Tôi tham gia luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công cùng mọi người. Sau khi ngồi xong bài đả tọa, bài công pháp số năm, tôi có một trải nghiệm rất vi diệu. Đầu tôi bỗng nhẹ bẫng, cảm giác như vừa vứt đi thứ gì đó rất nặng và dơ bẩn… toàn thân thể tôi bay bổng, cảm giác rất nhẹ nhàng thư thái như vừa được gột rửa. Tôi đang hồi sinh...

[caption id="attachment_165280" align="alignnone" width="700"]Tác giả đang đọc cuốn Chuyển Pháp Luân và luyện các bài công pháp (Ảnh do tác giả cung cấp) Tác giả đang đọc cuốn Chuyển Pháp Luân và luyện các bài công pháp[/caption]

Tôi bắt đầu đọc sách nhiều hơn, đọc cả Chuyển Pháp Luân và những cuốn khác của Đại Sư Lý Hồng Chí. Làm theo lời dạy trong sách và hành xử theo Chân - Thiện - Nhẫn, tôi thấy mình thay da đổi thịt và trở thành người tốt thực sự.

Điều đơn giản nhất lúc ấy tôi có thể làm được là rửa bát, dọn nhà cho ba mẹ. Ngày trước miếng ăn mẹ tôi còn bưng đến tận mồm đừng nói gì đến tôi làm việc khác, tôi được mẹ nuông chiều như công tử. Khi tôi thay đổi nhanh chóng như vậy ba tôi đã một mạch ngồi nghe 9 bài giảng Pháp của Đại Sư Lý Hồng Chí. Ông không thể tưởng tượng được điều gì đang xảy ra? Ông muốn biết có điều gì vĩ đại trong những bài giảng ấy mà có thể thay đổi tôi 180 độ như vậy. Điều mà cả ông lẫn mẹ tôi đều cố gắng nỗ lực hằng bao nhiêu năm mà không thể được. Cũng ngần ấy năm rồi tôi không thể gọi ông bằng một tiếng “Ba”, hễ muốn nói là bị nghẹn họng không thốt ra được. Giờ tôi thấm thía Pháp lý báo đáp công ơn sinh thành từ trong Đại Pháp. Tôi đã có thể gọi được tiếng “Ba” từ trái tim mình, vì tôi cảm nhận được sự mất mát đau thương mà ba tôi đã phải gánh chịu sau bao nhiêu năm tôi đã làm khánh gia bại sản của gia đình.

[caption id="attachment_165279" align="alignnone" width="675"]Tôi cũng kết hôn và rồi có một nàng công chúa kháu khỉnh... (Ảnh đăng trên Facebook của tác giả) Tôi cũng kết hôn và rồi có một nàng công chúa kháu khỉnh..[/caption]

Tôi quyết định lao động chân chính với tiệm hớt tóc do tôi tự mở, buông bỏ đi thói dựa dẫm lười biếng chỉ biết hưởng thụ. Tôi cũng kết hôn và rồi có một nàng công chúa kháu khỉnh. Vợ chồng tôi cùng nhau tu luyện, luôn lấy “Chân - Thiện - Nhẫn” làm tiêu chuẩn hành xử cho mình.

[caption id="attachment_169360" align="alignnone" width="618"]Vợ chồng tôi cùng nhau tu luyện, luôn lấy “Chân - Thiện - Nhẫn” làm tiêu chuẩn hành xử cho mình. (Ảnh do tác giả cung cấp) Vợ chồng tôi cùng nhau tu luyện, luôn lấy “Chân - Thiện - Nhẫn” làm tiêu chuẩn hành xử cho mình.[/caption] [caption id="attachment_169361" align="alignnone" width="618"](Ảnh do tác giả cung cấp) Hai vợ chồng và con cùng đọc các bài giảng trong cuốn Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của Pháp Luân Đại Pháp.[/caption]

Sẻ chia điều tốt đẹp với những người xung quanh

Hàng xóm và bè bạn chứng kiến tôi thay đổi nhanh như vậy, họ cũng dần dần biết đến vẻ đẹp của Đại Pháp. Có đứa bạn ngoan hiền ngày xưa từng xa lánh tôi, nay cũng phải thốt lên rằng: “Bây giờ bạn còn tốt hơn mình nhiều quá!” Nhiều người bạn của tôi cũng bước vào tu luyện.

Một vài đứa trong “đội quân xì ke” trước kia, sau khi chứng kiến sự đột phá của tôi cũng xin sách về đọc và tôi mừng là họ cũng dần trở nên thiện lương và tử tế hơn. Bản thân tôi đã cai được nghiện nhờ tu luyện Pháp Luân Công, đã được tịnh hóa từ kẻ cặn bã mà thiên hạ ruồng bỏ trở thành một người thực sự tốt thuần thiện và luôn nghĩ cho người khác trước. Tôi cứ thầm ước trong tim, giá như Pháp Luân Đại Pháp có thể truyền rộng thì xã hội này sẽ tốt đẹp biết bao...

Thông qua bài viết này, tôi muốn gửi lời xin lỗi chân thành đến cha mẹ, bạn bè, và những người thân yêu cũng như những người xa lạ, những người tôi vẫn còn nhớ mặt gọi tên cũng như những người vô danh tôi tình cờ gặp trên đường đời. Vì những việc làm sai trái trong chuỗi ngày chìm trong khói thuốc và thói đời trụy lạc ấy, tôi đã khiến không ít người phải vì tôi mà rơi lệ, vì tôi mà xót xa… Ngày hôm nay, tôi muốn được cúi đầu và nói lời xin lỗi tự đáy lòng mình.

Và điều cuối cùng, cũng là điều khiến trái tim tôi day dứt suốt bao nhiêu năm qua, đó chính là người bạn gái năm nào. Em đã vì tôi mà phải chịu đớn đau trên thể xác, vì tôi phải chịu khủng hoảng tinh thần, cũng vì tôi mà phải chịu những lời gièm pha ác ý, và lại vì tôi mà đã phải đi làm thuê để trả nợ biết bao năm… Dù có làm bất cứ điều gì tôi cũng không thể xoa dịu đi nỗi thương lòng đã gây ra cho em. Và tôi hiểu, một lời xin lỗi, với em, là không đủ. Nhưng điều có thể an ủi tôi lúc này, đó là em cũng giống như tôi đang bước trên con đường tu luyện. Tôi mong sao ánh sáng của Đại Pháp sẽ rọi chiếu cho em, cho tôi, và cho rất nhiều mảnh đời đang mê lạc giữa cõi thế gian này...

Tuy Hòa, Phú Yên, ngày 26 tháng 08 năm 2016

Phan Thanh Hải

Xem thêm:

6 năm vật lộn với tử thần vì bệnh hiểm nghèo, cô gái này đã hồi sinh ngoạn mục như thế nào?

6 năm vật lộn với tử thần vì bệnh hiểm nghèo, cô gái này đã hồi sinh ngoạn mục như thế nào? https://ift.tt/2RnvmAe

“Khi bệnh khởi phát, trong cơn co giật mấy phút đầu tôi cảm nhận được mình như đang chết... Sau đó tôi bất tỉnh vài giờ đồng hồ, khi tỉnh lại mới biết mình vẫn còn sống. Đó là nỗi ám ảnh thường hằng khó nguôi ngoai mà tôi đã từng trải qua.”

Lời tâm sự của Nguyệt vẫn còn văng vẳng bên tai, cái ngày ấy là thảm họa từ trên trời giáng xuống đôi vai bé bỏng của Nguyệt. Bẵng đi một thời gian không gặp lại sau việc Nguyệt nghỉ học do bệnh nặng. Tôi cứ nghĩ là cuộc gặp gỡ với một người gần như liệt. Nhưng thật bất ngờ, Nguyệt của ngày hôm nay trẻ trung, nhanh nhẹn phơi phới sắc xuân. Ánh mắt long lanh tươi sáng không còn u buồn tăm tối ngày nào. Được sự đồng ý, tôi xin viết ra câu chuyện thần kỳ chỉ có thể xảy ra trong cổ tích, về sự hồi sinh của một con người sau căn bệnh nan y mà nền y khoa tiên tiến và các bác sĩ đầu ngành cũng đầu hàng.

Tuổi trẻ héo úa và ước mơ vỡ vụn

Đó là câu chuyện về năm học lớp 12 (năm 2009), khi lũ chúng tôi đang tung tăng ở cái độ tuổi 18; Nguyệt hơn chúng tôi 1 tuổi nhưng học cùng khóa chúng tôi từ nhỏ nên cũng chẳng đứa nào để ý. Nguyệt học giỏi từ bé nên luôn được làm lớp trưởng. Mùa đông năm ấy, cả lớp rậm rịch cho đợt ôn thi tốt nghiệp và đại học nên không khí có vẻ trầm lắng hơn, căng thẳng hơn, đứa nào cũng lo lo lắng lắng sách vở thi cử. Giây phút thoải mái nhất với chúng tôi là đứng ngoài hành lang trên tầng 3, ngắm những chiếc lá xà cừ rơi rụng mặc cho những ngọn gió mùa đông hun hút.

Thình lình một chuyện xảy ra với Nguyệt làm cả lớp tôi kinh hoàng. Đang đứng ngoài hành lang cùng chúng tôi, Nguyệt bất chợt ôm chặt cánh tay chạy vào cuối lớp – nơi có người bạn thân thiết rồi kêu cứu: “Lơ ơi cứu tớ với”... Chuyện xảy ra với Nguyệt quá nhanh khiến toàn bộ chúng tôi sững sờ. Cô ấy nằm quay đơ trên sàn lớp co giật liên hồi rồi bất tỉnh. Nguyệt được chuyển xuống phòng y tế, tất cả chúng tôi đều run sợ khi chứng kiến cảnh này. Mọi chuyện không đơn giản như thế, sau ngày ấy thấy Nguyệt nghỉ học dài ngày, rồi chúng tôi cũng được biết lí do.

Lúc đầu chúng tôi khó mà chấp nhận sự vắng mặt của “cô” lớp trưởng học giỏi và gương mẫu. Tất cả chúng tôi đều rất trẻ, còn có bao ước mơ chưa kịp thực hiện, là niềm kỳ vọng và hãnh diện của gia đình... Bạn ý còn chưa kịp nộp hồ sơ vào đại học, lớp 12 vẫn còn dang dở... Cánh chim vừa tung bay đã ngã gục...

[caption id="attachment_172118" align="aligncenter" width="1153"]1472204883789_198 Căn bệnh hiếm gặp: Dị dạng động tĩnh mạch não trái bẩm sinh đã quật ngã Nguyệt từ một thanh niên trở thành người chỉ còn sống nhờ thuốc.[/caption]

6 năm giành giật với tử thần khi bệnh viện từ chối chữa trị

Đến thăm bạn, nhìn giấy khám bệnh cũng như kết luận của phim chụp MRI của bệnh viện 103 và 108 tôi mới biết được căn bệnh của Nguyệt, căn bệnh mà chúng tôi chưa nghe bao giờ vì hiếm gặp: dị dạng động tĩnh mạch não trái, đã thế lại còn được cho là “khối lớn” khó can thiệp. Cái bệnh liên quan tới đầu não, chúng tôi đều biết là phức tạp, mà trường hợp của Nguyệt lại là bẩm sinh, phát triển dần trong hộp sọ qua năm tháng. Thảo nào mà cứ thi thoảng tôi lại thấy Nguyệt kêu đau đầu, chóng mặt, kêu bị tê tay, cũng lại có khi thấy Nguyệt gạt nước mắt thầm vì không muốn ai nhìn thấy.

Đến bây giờ, tôi mới biết rằng cái triệu chứng co giật đáng sợ kia chính là một trong những biểu hiện chèn ép vào các dây thần kinh của khối dị dạng trong não gây ra. Đến lúc phát nặng như thế thì cả tay Nguyệt cũng không viết được nữa vì nó như tay đi mượn tê bì, ê buốt. Nguyệt vẫn nuôi một hy vọng bệnh có thể chữa trị được để có thể lại đến trường học tiếp với bạn bè. Nhưng hi vọng ấy của Nguyệt đã sụp đổ ngay khi nhận câu trả lời của phó giáo sư, tiến sĩ Lê Văn Trường (nay là Chủ nhiệm Khoa chuẩn đoán và can thiệp tim mạch Bệnh viện 108) rằng: “Nếu can thiệp thì sẽ không được như thế này, các bác không dám làm”.

Đơn giản là vì nguy cơ tử vong và trở thành người thực vật đối với một người trẻ là quá lớn, quá nguy hiểm... Nguyệt ngậm ngùi: “Nghe bác sĩ nói vậy, nước mắt mình cứ trào ra không thể ngăn nổi; đến cả các bác sĩ chuyên gia đầu ngành cũng bó tay mất rồi, mình chỉ còn cách về nhà đối diện với 4 bức tường, với đống thuốc tây và cả nỗi sợ hãi những cơn co giật liên tiếp mà bất lực. Có giai đoạn mình rơi vào khủng hoảng tinh thần, lúc nào cũng chìm trong lo sợ. Mình sợ tất cả, không dám làm gì, không dám ra ngoài, dù là ra ngoài sân thôi; bố mẹ luôn phải ở bên coi chừng, giúp đỡ’’.

Tôi đã từng ấn tượng về một bạn Nguyệt trẻ trung đầy tự tin, năng động khiến ai nấy đều nể phục, mà nay trở thành tàn tạ đến thế. Tôi tò mò hỏi về những cơn co giật đã khiến bạn ấy rất sợ hãi, Nguyệt đã không ngần ngại chia sẻ: "Trước kia mỗi lần co giật thì Nguyệt lại hoảng loạn cả lên, tim đập mạnh, chân tay bủn rủn, phải nhét cả một chiếc khăn vào miệng nếu không mình sẽ cắn vào lưỡi. Trong cơn co giật, mấy phút đầu Nguyệt cảm nhận được mình như đang chết mà bất lực hoàn toàn, sau đó mình bất tỉnh vài giờ đồng hồ; khi tỉnh lại thì biết mình vẫn còn sống. Lúc đó thì toàn thân rã rượi đau đầu nhức nhối giống như bị mắc cảm nặng, sau đó phải ngủ một giấc dài nữa thì cơ thể mới trở lại bình thường." Đó là nỗi ám ảnh khó nguôi ngoai mà Nguyệt phải trải qua.

Có bệnh thì vái tứ phương

Ai bảo đâu thì cô sâu đấy, Tây y không được thì đến Đông y. Bố mẹ Nguyệt cũng đưa con gái mình tới tất cả những nơi nào có thể tới để chữa bệnh cho cô. Các phương pháp quen thuộc được dùng là xoa bóp, bấm huyệt, châm cứu, ngải châm và đương nhiên là kèm theo uống thuốc sắc… Mỗi nơi, cô phải ở lại nhà người ta để chữa trị vài tháng, sau đó không đạt được kết quả lại đành buồn bã trở về. Mẹ Nguyệt vốn không phải là người mê tín nhưng vì con mà đành nghe người ta đi cúng bái, xem xét nhiều nơi... Rốt cuộc, tất cả các phương pháp “đông tây y kết hợp với khoa cúng bái” áp dụng cho cô đều hoàn toàn vô ích!

Dù có châm bao nhiêu cái kim, bấm bao nhiêu huyệt nơi tay hay xoa bóp từng kẽ ngón tay bao nhiêu lần, uống bao nhiêu chén thuốc... thì cái khối dị dạng to lớn trong não trái của Nguyệt cũng không biến mất đi được. Tay phải cô cũng chẳng có hi vọng thay đổi bởi nó luôn ở trong tình trạng yếu ớt, tê buốt, bại liệt. Đã 6 năm ròng Nguyệt buộc phải uống thuốc chống co giật hàng ngày đều đặn và đúng giờ, đến nỗi thành nghiện thuốc, hết thuốc là bất ổn, lo sợ.

Phải chăng đây là số phận, chẳng lẽ cả đời Nguyệt sẽ như vậy hay sao? Thời gian cứ trôi đi và trong tiềm sâu ý thức Nguyệt buộc phải đồng ý với hai từ “chấp nhận”. Nguyệt bảo rằng Nguyệt đã từng có một lọ thuốc ngủ được tích qua từng đơn thuốc đi kèm với thuốc chống co giật kia nhưng Nguyệt không dám uống. Nguyệt sợ bố mẹ mình sẽ không chịu nổi cú sốc tinh thần này, Nguyệt sợ uống vào không chết  thì càng khổ bố mẹ, lại chưa báo đáp được gì công sinh thành và nuôi dưỡng của mẹ cha... cho nên không đủ can đảm. Cái mong muốn làm một con người có ích cho xã hội đối với một cô gái có bệnh dị dạng mạch máu não thật khó thay! Nguyệt học cách viết bằng tay trái, làm mọi thứ có thể bằng tay trái để có thể giúp được bố mẹ điều gì hay điều ấy. Là con nhà nông, Nguyệt hiểu được nỗi vất vả của bố mẹ quanh năm cấy cày, tiền viện và chạy chữa các nơi cho con đều phải vay mượn, nỗi khổ nào cũng đè nặng lên đôi vai sờn của bố mẹ.

Năm 2014, nỗi buồn lớn hơn nữa lại đổ xuống gia đình nhỏ bé của Nguyệt. Người cha của đứa con bệnh tật, người chồng luôn gánh vác hi sinh mọi chuyện của mẹ cô chẳng may đột quỵ và qua đời. Không gì có thể nói hết nỗi đau mà Nguyệt và gia đình phải gánh chịu, mất mát này quá lớn, rồi đây mọi lo toan sẽ đổ dồn lên vai mẹ, những ngày tháng cơ cực có thể đang chờ họ phía trước.

Giữa dòng đời tìm thấy chiếc phao cứu sinh

Chống chọi với bệnh tật nhiều năm khiến Nguyệt thấy mệt mỏi, đuối sức. Mỗi lần tủi thân vì bất lực, nước mắt cô lại tuôn rơi oán hận ông trời sao nỡ để cô phải khổ đau sớm thế, chết không được, sống cũng chẳng xong...

[caption id="attachment_172119" align="aligncenter" width="960"]14089456_178529635890512_2103426505_n Chiếc phao cứu sinh đến với Nguyệt thật quá thần kỳ, cô đang luyện bài công pháp số 5 của Pháp Luân Đại Pháp.[/caption]

Nguyệt nói: Chính vào thời gian mình chán nản nhất, đầu óc đau đớn muốn nổ tung, thì có người mách rằng nhà cô Tiếp tập cái gì đó khỏe lắm, chữa được nhiều bệnh mà học lại không mất tiền làm mình rất tò mò.

Mình nấp sau cánh cổng nhìn mọi người tập công trong nhà cô Tiếp. Tiếng nhạc rất du dương và êm ái, cảm giác như có từng áng mây nhẹ bay tới mát lành chà xát lên da mặt, làm rung động đến tâm hồn, vỗ về và trấn an tinh thần đang bấn loạn của mình. Mấy ngày sau mình mới đủ dũng khí bước vào nhà cô ấy để hỏi. cô Tiếp bảo mình tập cùng và cho mình rất nhiều tài liệu nói về bộ môn này. Mình vui sướng về nhà đọc hết rồi lên mạng tìm hiểu thêm.

Những câu chuyện trong các trang web: phapluan.org, chanhkien.org, vn.minghui.org ... nói về Pháp Luân Công cứ lôi cuốn mình theo, khiến mình rất thích. Vài ngày sau mình hào hứng theo cô Tiếp tới điểm luyện công, nơi cô ấy bảo có nhiều người học Pháp Luân Công và mình sẽ được hướng dẫn cụ thể và miễn phí tại đó. Mình được cho mượn một cuốn sách mang tên Chuyển Pháp Luân và được dặn dò giữ gìn cẩn thận. Như có sức hút, mình đọc sách không rời tay mà không biết mệt mỏi, thức tới khuya để đọc mà sáng hôm sau không thấy mệt trong khi đó trước đây mỗi sáng dậy là một sự cố gắng.

Bệnh tật chuyển biến nhờ tu luyện Pháp Luân Công

Từ đó trở đi Nguyệt đã tìm ra một hi vọng mới, một niềm tin mới như nụ hoa buổi sớm chờ đợi ánh nắng ban mai sắp rạng ngời. Hằng ngày Nguyệt cố gắng tới điểm luyện công, đọc sách Chuyển Pháp Luân cùng mọi người, Nguyệt thấy vui lắm. Từ lúc cầm được cuốn sách Nguyệt có cảm giác mình quên mất khổ đau, chán nản và tuyệt vọng, trong Nguyệt chỉ còn lại niềm tin và sự nỗ lực cố gắng! Nguyệt đọc đi đọc lại cuốn sách thật nhiều lần, mỗi lần đọc xong lại như thấy một chân trời mới, một ý nghĩa mới được hé lộ.

[caption id="attachment_172120" align="aligncenter" width="541"]14138541_178568489219960_1911578182_n Nguyệt đọc sách Chuyển Pháp Luân hàng ngày và những Pháp lý mở ra cho cô môt chân trời mới.[/caption]

Những ngày đầu đọc Chuyển Pháp Luân, cơ thể Nguyệt có phản ứng rất dữ dội, lại đau đầu, chóng mặt, co giật mạnh, ba tháng đầu hay buồn nôn, có lúc nôn thật, đi ngoài ra máu nữa...Vì cuốn sách Chuyển Pháp Luân cũng có giải thích rằng đó là các phản ứng bình thường khi bắt đầu luyện công và học Pháp, là cơ thể đang đào thải tất cả những gì không tốt ra ngoài nên Nguyệt không thấy lo lắng. Rồi sau đó, cứ mỗi ngày, cơ thể và tâm trí của Nguyệt lại thêm nhẹ nhàng, khoan khoái.

Nguyệt vui vẻ kể cho tôi nghe về một lần đề cao tâm tính. Hôm đó mẹ đi làm đồng về muộn rất mệt mỏi, trời đã nhá nhem mà không thấy Nguyệt đâu, cơm nước chưa ai thổi. Khi thấy Nguyệt về mẹ đã nặng lời chỉ trích mải đi chơi không chịu giúp mẹ việc nhà. Nguyệt rất ấm ức, chị gái Nguyệt đi vắng nhờ trông cháu vất vả cả ngày, mẹ không biết lại còn la mắng dữ vậy. Nguyệt đã không nhẫn được vô lễ cãi lại: “Ai đi chơi, đã không biết lại còn nói nhiều”. Nguyệt tức tối vùng vằng không thèm nói năng gì, cả đêm trằn trọc không ngủ được vì giận mẹ.

Ngay sáng hôm sau biểu hiện ra thân thể Nguyệt rất rã rời, đầu choáng và tay phải đau buốt, lại nghe thấy tiếng mẹ gọi rất ấm áp. Tự dưng hai hàng nước mắt tuôn rơi... lập tức hiểu ra mình là người tu Chân Thiện Nhẫn, cư xử vậy có xứng đáng là người tu? Nguyên lý trong cuốn Chuyển Pháp Luân bỗng từng câu từng chữ hiện ra, tâm oán trách ấy, tâm giận dỗi ấy, cái vị tư ấy chính là cái Nguyệt cần tu bỏ. Trong sách dạy làm gì cũng nghĩ cho người khác vậy Nguyệt đã nghĩ cho mẹ chưa? Mẹ vất vả sớm hôm, tằn tiện, chắt bóp, nhọc nhằn nuôi Nguyệt khôn lớn, lại vất vả chăm sóc đêm ngày khi ốm đau bệnh tật. Những giọt mồ hôi mặn chát mang nặng tình mẫu tử ấy sao Nguyệt có thể nhẫn tâm như vậy.

Nguyệt đã nhìn ra những tư tưởng bất hảo ấy, cơ thể Nguyệt nhẹ bẫng. Nguyệt hiểu thêm về thế nào là trở thành một người tốt theo Chân Thiện Nhẫn. Khó hay không chính là ở mình có chịu xả bỏ nó hay không? Có chịu vị tha và bao dung hay không?

Nguyệt của ngày hôm nay đã khác xưa...

Giờ đây Nguyệt cảm giác giống như một con người tự do, hệt như thoát khỏi gông xiềng nô lệ của bệnh tật, của sự đau đớn, sự sợ hãi chôn vùi sâu thẳm bấy lâu. Chỉ đơn giản là việc đi bộ ra ngoài, nếu như trước đây Nguyệt e dè chỉ dám quanh quẩn một đoạn đường ngắn, tay phải không vung vẫy được, khòng khòng bên người như lệch sang một bên thì giờ ai cũng thấy Nguyệt tươi tắn bước đi tự tin. Nguyệt còn điều khiển xe bằng hai tay một cách chắc chắn và có thể đi xe đạp hàng vài km không thấy mệt.

[caption id="attachment_172121" align="aligncenter" width="1153"]1472204879710_195 Nguyệt không còn lo lắng, sợ hãi. Cô đã trở thành một con người khác hòa ái và thân thiện.[/caption]

Đó là kỳ tích mà chính xác Đông-Tây y bao năm đã không giúp được bản thân Nguyệt cho dù tay phải vẫn chưa hoàn thiện được như tay trái. Nguyệt tâm sự: Đầu mình không đau đớn gì nữa, mình cũng hết cả chóng mặt; nó giờ cảm giác nhẹ bẫng như không ấy. Còn chứng co giật nguy hiểm kia nữa, một năm qua nó càng ngày càng nhẹ, triệu chứng đáng sợ không còn. Gần một năm nay, mình đã cai được loại thuốc chống co giật, trước thì tưởng chừng nó sẽ đeo bám cả đời. Chỉ có tu luyện Pháp Luân Công mới cho mình tìm lại được cái dũng khí can đảm này.

Một niềm vui nữa tuy là nhỏ bé nhưng Nguyệt cũng xin chia sẻ, sự thay đổi đáng kinh ngạc về làn da. Khi chưa biết đến Pháp Luân Công mặt Nguyệt đen sạm, sần sùi, nhiều mụn và vết thâm. Đó là tác dụng phụ của 6 năm dùng thuốc Tây liên tục cũng như tâm tính luôn bất ổn của bản thân. Các động tác nhẹ nhàng, đơn giản cũng như các lời giảng giải uyên thâm, sâu sắc của Chuyển Pháp Luân đã soi sáng tâm hồn Nguyệt, cho Nguyệt biết được nguyên lý Chân - Thiện - Nhẫn tối cao của vũ trụ để từ đó sửa đổi tâm tính bản thân, tu luyện để trở thành một người tốt thực sự đáng để sống, để cống hiến, để luôn chiểu theo mà thực hành và hoàn thiện bản thân.

Câu chuyện của Nguyệt cũng chỉ là một trong biết bao nhiêu câu chuyện khỏi bệnh thần kỳ nhờ Đại Pháp huyền năng cứu vớt mà tôi được nghe kể hay tìm hiểu. Nguyệt nhờ tôi kể lại câu chuyện của cô và hi vọng rằng nó sẽ giúp cho những người đang phải chịu đau khổ, gặp may mắn được sống trong hồng ân từ bi của Phật Pháp như cô đã được hưởng.

Pháp Luân Đại Pháp hảo – Chân Thiện Nhẫn hảo !

Với lòng biết ơn vô hạn những gì Đại Pháp đã ban tặng, Nguyệt tình nguyện giúp đỡ và chia sẻ trải nghiệm kỳ diệu của mình với đọc giả ĐKN.

Mộc Miên

Toàn bộ ảnh trong bài do chị Đặng Thị Nguyệt cung cấp.

Xem thêm:

Nửa đêm dậy đòi chia tài sản vì nghĩ mình sắp chết

Nửa đêm dậy đòi chia tài sản vì nghĩ mình sắp chết https://ift.tt/2Q3PdYm

Tôi đã thử đủ mọi cách mà không khỏi được, giờ đây tôi không còn nghĩ đến bệnh tật nữa. Tôi bắt đầu lo cho hậu sự của mình, nếu tôi chết chồng tôi sẽ đi lấy vợ hai, các con tôi có nguy cơ bị đối xử tồi tệ. Tôi vào internet thấy những tin tức như mẹ kế đánh, giết con chồng, tim tôi đau thắt lại. Tôi thường nửa đêm gọi chồng dậy đòi chia tài sản, tôi nói: “Em sắp chết rồi. Chồng tôi bảo bị điên à rồi lăn ra ngủ tiếp.

Xa quê lập nghiệp

Những người trẻ quê tôi thường đi làm ăn xa xứ, để mong được đổi đời và làm giàu. Tôi cũng rời xa quê hương, dải đất xứ Thanh với những cơn gió Lào hun hút cháy da cháy thịt. Tôi vào Bình Dương đi làm và định cư tại đó. Tôi lấy chồng và gây dựng cơ nghiệp từ đây. Chồng tôi là một người tốt yêu thương chăm sóc vợ con. Chúng tôi có một cửa hàng kinh doanh thành đạt thu nhập ổn định, con cái xinh đẹp ngoan hiền.

Năm tôi 26 tuổi vẫn còn đang độ tuổi trẻ trung sung sức, chẳng ai biết được điều gì sẽ đến, tôi đổ bệnh... Bệnh này chưa dứt thì bệnh khác đã xuất hiện, hồ sơ bệnh án của tôi cứ ngày một dày lên. Bệnh khó chữa thì chuyển sang thành mãn tính, y học bó tay tôi phải sống chung với nó.

[caption id="attachment_184603" align="aligncenter" width="1068"]Tôi trở nên chán nản, cuộc đời như khép lại (Ảnh minh họa) Tôi trở nên chán nản, cuộc đời gắn liền với những viên thuốc (Ảnh minh họa)[/caption]

Tàn tạ và thất vọng vì quá nhiều bệnh không thể chữa dứt điểm

Thứ bệnh đơn giản nhất lúc bấy giờ đối với tôi là dạ dày, cơn đau phát đi phát lại kéo dài từ năm 2008 đến năm 2010. Kết luận của bệnh viện Hòa Hảo năm 2010 là viêm hang vị dạ dày có vi khuẩn H.piroly. Bác sĩ nói Loại vi khuẩn HP gây viêm loét hang vị dạ dày này là một trong những nguyên nhân cao dẫn đến ung thư dạ dày, khó chữa dứt điểm, bệnh có thể tái phát hoặc tái nhiễm cao qua đường ăn uống.

[caption id="attachment_182508" align="alignnone" width="719"]Bảm siêu âm bệnh đau dạ dày của tôi. Bảm siêu âm bệnh đau dạ dày của tôi.[/caption]

Hồi ấy cổ họng tôi đã có biểu hiện nuốt vướng, khó thở, đau phần đỉnh đầu nên đang dùng thuốc dạ dày chưa đỡ tôi cũng phải đi thăm khám tại bệnh viện U Bướu và được kết luận viêm vòm họng với toa thuốc 15 ngày. Thuốc uống đầy đủ nhưng đầu tôi vẫn đau như muốn nứt ra, không thể chịu được tôi đi khám lại và kết quả trả về vẫn như thế. Thân thể tôi càng ngày càng tiều tụy, rất mệt mỏi rồi bị tiêu chảy đau bụng liên miên. Tôi ăn không còn cảm thấy ngon nữa, lo nghĩ nhiều tôi lâm vào trạng thái mất ngủ. Ở cái tuổi vẫn còn tràn đầy sức xuân mà tôi đã héo úa như ngọn cỏ trước gió heo may...

Tôi bị tiêu chảy hàng ngày mỗi sáng thức dậy nên tôi rất gày gò vì không thể ăn được gì. Tôi đi khám đau bụng tiêu chảy ở bệnh viện Bình Dân và được kết luận viêm trực tràng, trĩ nội độ một. Rồi thăm khám ở bệnh viện Đại Học Y Dược thì nhận kết quả viêm khớp. Uống thuốc một thời gian thì khịt ra máu thâm và có mùi hôi, tôi lại đi khám, chụp X-quang thì kết luận bệnh án: Viêm hàm trên. Năm 2011 nhận thêm bệnh án rối loạn tiền đình, viêm cổ tử cung nặng.

[caption id="attachment_182510" align="alignnone" width="719"]Thăm khám đại tràng ra bệnh trĩ nội độ 1 Thăm khám đại tràng ra bệnh trĩ nội độ 1[/caption]

Tôi cứ uống hết đơn thuốc này, đến đơn thuốc khác triền miên như vậy. Suy sụp tinh thần với toàn bệnh mãn tính không chữa được. Khó chịu nhất, dày vò tôi nhất là hàng đêm tôi không thể có được giấc ngủ tử tế vì hễ nằm không đúng tư thế tôi có thể bị nghẹt thở mà chết. Tôi quyết định tới bệnh viện U Bướu để khám lại. Kết quả lần này đã làm tôi vỡ lẽ rằng tại sao tôi lại đau ở cổ, vướng ở cổ, khó thở là: u vòm họng!

[caption id="attachment_191166" align="alignnone" width="719"] Cuối cùng nguyên nhân làm tôi khó thở là u vòm họng. Ảnh chân dung tôi chụp lúc ấy cân nặng chỉ còn 37 kg, người gầy rộc da dẻ vàng vọt xanh xám.[/caption]

Tôi tìm mọi phương cách để mong có lại sức khỏe

Chữa trị các nơi, mỗi lần lại là một phác đồ điều trị mới. Tôi cũng đã đặt chân gần hết các bệnh viện lớn từ Nam ra Bắc để khám và trị bệnh, đến nỗi mà mọi ngóc ngách nhà vệ sinh của bệnh viện tôi đều nắm rõ. Người ta chỉ cần đi một bệnh viện là có thể hết bệnh, còn tôi đi mỗi bệnh viện chỉ mong chữa được một hai bệnh đã thấy hạnh phúc lắm rồi, còn phải sang viện khác chữa tiếp những bệnh khác nữa.

Khi Tây y hết hi vọng tôi tìm đến Đông y chữa chạy. Hễ nghe thấy ở đâu có vị lang nào giỏi tôi liền đến để rồi tha về nhà những đống bao tải lá thuốc hoặc hàng chục thang thuốc chất đầy nhà. Người ta thì được nếm sơn hào hải vị, còn tôi thức ăn đa phần là các vị đắng của thuốc. Tôi không thể ăn uống được gì ngoài cơm trắng và cháo trắng, vì hễ ăn phải những thứ khác tôi lập tức bị đi ngoài ngay. Mỗi ngày đêm tôi làm bạn với chiếc giường... mỗi ngày đêm tôi chỉ ngủ được một, hai tiếng, thời gian còn lại tôi phải thức mà cắn răng chịu đựng sự hành hạ của bệnh tật. Cho dù cố gắng cỡ nào tôi cũng không thể đem lại chút thoải mái cho mình.

Thất vọng, tôi tìm đến với tâm linh. Tôi thuê thầy về để cầu cúng, làm phép, cầu siêu, tiêu tai giải ách... rồi nhang đèn đi lễ các chùa khấn vái... Tốn bao nhiêu tiền, đi bao nhiêu nơi thân thể tôi vẫn ốm nhách, gầy còm... Tôi cảm thấy tương lai mù mịt, tuyệt vọng, không còn trông cậy vào nơi nào, mọi cánh cửa của sự sống như đang đóng dần lại. Khi ý trí cũng bắt đầu thui chột thì tinh thần tôi bước vào cánh cửa khác, ấy là chấp nhận cái chết đang đến dần và hoàn toàn bất lực.

Thất vọng tôi đành buông xuôi tất cả

Tâm trí tôi không còn đặt vào điều trị bệnh nữa mà tôi thường lắng nghe sự gặm nhấm xâm lấn của bệnh tật mỗi ngày một lớn hơn. Khi màn đêm buông xuống tôi lặng lẽ quan sát từng hơi thở thoi thóp của mình, tôi chỉ có thể nằm nghiêng hoặc nằm sấp vì khối u có thể chèn ép vào đường thở và cướp đi sinh mệnh của tôi bất cứ lúc nào. Bao nhiêu đêm như vậy nước mắt cứ thầm lặng rơi trong tim héo mòn, cảm nhận cái lạnh lẽo của thần chết từng bước rất gần, rất gần chạm tới...

[caption id="attachment_182218" align="aligncenter" width="614"]hai me con - 2 Tôi lo cho các con gặp cảnh mẹ kế con chồng – Tác giả bên con gái khi đã vượt qua bệnh tật.[/caption]

Tôi bắt đầu lo đến hậu sự cho mình, nhìn xã hội xung quanh đầy rẫy những câu chuyện mẹ kế con chồng. Tình thương đối với con thơ dại lại làm tôi thổn thức, vắng bàn tay chăm sóc của mẹ chúng sẽ ra sao? Chồng tôi còn rất trẻ anh ấy rồi cũng phải đi bước nữa, các con tôi chắc chắn sẽ phải đối diện với cảnh mẹ kế con chồng.

Đang nửa đêm tôi gọi chồng dậy đòi chia gia tài cho con và nói rằng em sắp chết. Anh nói được một câu em bị điên à rồi lăn ra ngủ tiếp. Trong cái tĩnh mịch về đêm ấy mình tôi ngồi với hai hàng nước mắt chảy dài. Tôi chỉ ước gì ngủ thiếp đi và không bao giờ tỉnh lại nữa. Tôi cũng đã ngừng uống tất cả các loại thuốc đông tây y, cũng không màng tới chùa chiền cúng bái, tôi mặc kệ và buông xuôi tất cả giờ chỉ chờ chết mà thôi.

Tìm hiểu Pháp môn mà Trung Quốc cho là xấu  

Một ngày cậu em trai thứ của tôi vào thăm chị gái xem tình hình bệnh tật ốm đau ra sao. Tôi kể lể với nó chặng đường chữa bệnh gian nan mà vô phương cứu chữa của mình rồi chán nản nói với nó: “Có đỡ đâu, sắp chết đến nơi rồi!”. Em tôi nói rằng chị thử tìm hiểu Pháp Luân Công xem, nó biết được là nhờ nghe người ta kể người tu Pháp này bị mổ cướp nội tạng ở Trung Quốc, nó tò mò vào mạng xem thì thấy có nhiều bài viết về những cô bác ở Sài Gòn đang tập cái này khỏi được nhiều bệnh lắm.

Hễ cứ nghe thấy ai bảo cái gì có thể chữa được bệnh là mắt tôi sáng lên, vì vậy mà tôi cũng không ít lần bị lừa tiền mất tật mang. Nhưng vì thân bệnh dày vò nên tôi vẫn hồ hởi tìm hiểu, tôi gõ ba chữ Pháp Luân Công vào máy tính. Ban đầu thấy một Sư Phụ mặc áo quần màu vàng đang hướng dẫn các động tác nhẹ nhàng. Tôi khá thất vọng tự nghĩ thế này thì sao khỏi bệnh được đây.

Tôi tìm hiểu tiếp thì thấy các thông tin về Pháp Luân Công toàn những mổ cướp tạng, rồi đàn áp, tù giam, đánh đập rất dã man... rất đáng sợ. Tuy vậy tôi lại rất tò mò muốn biết tại sao lại thế nên tôi đã vào trang minghui.org để đọc. Tôi đọc và thực sự xúc động đến rơi nước mắt bởi các bài chia sẻ được viết ra từ trái tim với lòng biết ơn sâu sắc sau khi họ khỏi được bệnh nhờ tu luyện môn này, trong đó có cả người từng bị bệnh nặng giống như tôi.

Tôi chưa thực sự tin nhưng vẫn nuôi mầm hi vọng, tôi gọi điện cho người tình nguyện để số điện thoại trên mạng. Tôi hỏi anh làm thế nào để tập Pháp Luân Công? Tập bao lâu thì hết bệnh và mất bao nhiêu tiền? Đó là những câu hỏi quen thuộc khi tôi đi các nơi chữa bệnh, và cũng để tránh bị lừa tiền. Nhưng anh tình nguyện viên trả lời tôi rằng chỉ cần mua bộ sách về đọc để có thể hiểu và hướng thiện theo như trong sách nói. Học các bài công pháp như trong đĩa thì cơ thể sẽ được cải biến. Khi anh nói rằng bộ sách 60 ngàn tôi chợt nghĩ có mấy chục thì có gì đâu để lừa đảo nên tôi hẹn anh ngày lấy sách.

Từ nghi hoặc đến tin thực sự

Mua được sách về, tôi cầm sách trên tay nhìn ngắm và thở dài: bệnh cả đống thế này, uống đã bao nhiêu thuốc, cũng đã đi bao nhiêu nơi chữa trị mà không ăn thua, giờ chỉ đọc mấy cuốn sách này mà khỏi được bệnh ư? Các câu nghi vấn làm tôi cất sách vào tủ và quên bẵng đi một thời gian.

Bệnh tình của tôi ngày càng thêm trầm trọng tôi đã không làm được bất cứ việc gì nữa mà chỉ nằm trên võng rồi mò qua giường, nếu đau  quá tôi lại lăn lộn từ đầu giường bên này qua bên kia. Khi nào bớt đau tôi dậy đi lang thang cho khuây khỏa, cũng như mọi hôm tôi đi ra trước nhà, lại gần chiếc tủ mà đã để bộ sách, tôi thấy mấy cuốn sách vẫn nằm yên nơi đó. Tôi nghĩ không biết trong đó viết gì, mình thử lấy đọc xem sao. Tôi bèn chọn cuốn dày nhất ra để đọc, cuốn sách mang tên Chuyển Pháp Luân. Tôi cũng không tin sách giúp chữa bệnh nên cứ đọc và cũng không nghĩ gì. Mặc dù đọc sách không hiểu lắm nhưng tôi ở nhà chán nản không làm gì nên cố gắng đọc hết cuốn sách.

[caption id="attachment_182221" align="aligncenter" width="801"]đọc Pháp Tôi tranh thủ mọi lúc mọi nơi đọc cuốn Thiên Thư Chuyển Pháp Luân. Tôi đọc sách trong cửa hàng khi vắng khách.[/caption]

Trong quá trình tập công theo đĩa, đọc mấy lượt cuốn sách thân thể tôi bắt đầu được thanh lý, Tôi bị tiêu chảy nhiều hơn, các cơn đau dữ dội hơn. Tôi đã rất lo lắng nhưng vì trong sách viết đó cũng là phản ứng tốt nên tôi cũng tin. Sau một đợt khó chịu như vậy cơ thể tôi bắt đầu có những chuyển biến tích cực. Trong sách nhấn mạnh rằng khi con người thay đổi đề cao tâm tính, làm theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn, ứng xử theo đúng như một người tốt thực sự thì cơ thể sẽ phát sinh biến đổi to lớn.

Mỗi ngày tôi đọc sách được ba phút, năm phút, mười phút rồi thời gian tăng dần lên một tiếng, hai tiếng và luyện công theo băng hướng dẫn. Cứ như vậy, một tháng trôi qua tôi thấy các cơn đau giảm dần. Tôi đã đọc hết 4 lần cuốn sách Chuyển Pháp Luân và làm theo lời dạy trong sách để trở thành người tốt tu tâm tính. Một điều khiến tôi ngạc nhiên, trước đây tôi không ngủ được mỗi đêm thường phải đi tiểu từ 15 đến 17 lần. Cứ khoảng năm giờ sáng thì tôi lại bị đau bụng và bị tiêu chảy hai đến ba lần, nhưng hôm đó tôi ngủ một giấc từ 23 giờ đến 6 giờ sáng hôm sau mà không thấy bị đi tiểu nhiều, đau đớn hay tiêu chảy gì nữa. Tôi không tin là mình tu luyện Pháp Luân Công mà khỏi được nên tôi cố gắng nhớ lại xem hôm qua mình đã ăn hoặc uống cái gì mà hiệu nghiệm như vậy. Nhưng suy nghĩ mãi mà không ra được vì mỗi ngày tôi chỉ ăn cơm trắng hoặc cháo trắng, uống nước trắng thôi.

Đại Pháp đã thực sự chữa lành cho tôi cả về thân lẫn tâm

Tôi ước gì tối ngày mai cũng được như vậy và thật kỳ lạ các buổi tối tiếp theo tôi  không còn cảm giác đau đớn nữa. Lên giường là tôi ngủ được ngay một giấc đến sáng, khi thức dậy rất sảng khoái và nhẹ nhàng. Tôi bắt đầu có thể ăn được tất cả các loại thức ăn mà lúc trước bị bệnh tôi chỉ có thể ngậm ngùi bước qua. Tôi đã thực sự tin Pháp Luân Công đã chữa được bệnh của mình chỉ sau ba tháng. Da của tôi trở nên trắng hồng sáng sủa, giờ tôi không còn còm cõi như cò hương nữa, tôi đã tăng được gần 10kg và tràn đầy nhựa sống.

[caption id="attachment_182222" align="aligncenter" width="1280"]hocPhap chung Nhiều người thấy sự “lột xác” của tôi đã cùng tham gia tu luyện Đại Pháp.[/caption]

Chỉ sau vài tháng ai nhìn tôi cũng phải trầm trồ kinh ngạc vì sự thay đổi thần kỳ này. Thay vì một người ủ dột bệnh tật, cáu bẳn héo hon, da dẻ vàng vọt xanh xám... Tôi hồi sinh mỡ màng trẻ trung phơi phới sắc xuân. Chứng kiến kỳ tích này mọi người xung quanh tôi cũng tìm hiểu để học Pháp Luân Công, tôi vui vẻ tặng sách và hướng dẫn mọi người cùng luyện tập.

Chị gái tôi cũng là người thân mang nhiều bệnh nặng, đặc biệt là bệnh sỏi gan phải đi cấp cứu liên tục, ở viện nhiều hơn ở nhà. Thậm chí chị cũng từng có những suy nghĩ tiêu cực như tôi. Sau khi thấy sự “lột xác” ngoạn mục trở thành người đầy sinh khí như tôi chị cũng tu học theo Đại Pháp. Nhờ vậy chị cũng khỏi mọi loại bệnh tật, nhìn da chị không ai nói chị từng là bệnh nhân sỏi gan lâu năm.

[caption id="attachment_182225" align="aligncenter" width="960"]hai chị em Tôi (người bên trái) đang luyện bài công Pháp số năm cùng chị gái.[/caption]

Trong sách dạy con người ta phải trở thành người lương thiện, sống thật là tốt, khác hẳn với chuẩn mực đạo đức đang tụt dốc hiện nay. Khác hẳn với những gì đang được giáo dục một cách sáo rỗng trong xã hội, người ta nói một đường làm một nẻo. Tôi dần dần hiểu ra được ý nghĩa thực sự của việc làm một người tốt chân chính. Tôi là một doanh nghiệp nhỏ, trong kinh doanh cũng có nhiều va chạm, thấy được nhiều góc khuất trong các hành vi cạnh tranh không lành mạnh... Tôi cố gắng làm ăn một cách trong sạch, chân chính nhất, có thể dựa vào ba chữ Chân Thiện Nhẫn để đối đãi với khách hàng và đối tác.

Thấm thoát đã bốn năm trôi qua. Nếu như không có Đại Pháp cao thâm này tôi không dám nói giờ tôi ra sao! Cha mẹ cho tôi được sinh ra và nuôi tôi lớn lên. Đại Pháp cứu vớt tôi khỏi khổ đau bệnh tật, Đại Pháp ban cho tôi sự bình yên trong tâm hồn. Tiền bạc, danh vọng, hạnh phúc, thọ mệnh... mọi thứ sẽ chấm hết nếu bệnh tật gõ cửa. Trong sự giày vò đau đớn bạn mới cảm thụ được tiền chẳng có nghĩa gì... mọi thứ chẳng có nghĩa gì... lúc ấy chỉ có một ước ao lớn nhất và vượt trên tất cả là được khỏe trở lại. Lúc ấy có thể bạn sẽ ước Thần Phật ban ơn cho bạn được thoát khỏi nỗi khổ này, bạn tự hứa sẽ trở thành người sống tốt hơn, tốt hơn... để đáp lại sự ban ơn ấy.

Có một Pháp như thế đang hiện hữu trên thế gian, rất chân phương và giản dị, giản dị đến nỗi người ta không chịu nhận ra nó. Một thứ quý giá hơn hết thảy đang hiện hữu, có thể vì được nó quá dễ nên người ta không trân quý. Bất kể ai đã được thọ ích từ Pháp môn này đều mang một tâm nguyện cháy bỏng trong tim, mong muốn con người thế nhân hiểu được giá trị của Chân Thiện Nhẫn, hiểu được giá trị vô giá của Pháp Luân Công.

Bình Dương ngày 27 tháng 09 năm 2016

Nguyễn Thị Tươi