Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2019

Câu chuyện tình phụ tử và nhành phong lan

Câu chuyện tình phụ tử và nhành phong lan https://ift.tt/2IeL4NH

Khi con tròn tháng tuổi
Bố không thể về thăm
Bởi công tác xa xăm
Nơi núi rừng sương phủ.

Nhưng lòng luôn ấp ủ
Nghĩ về con quê nhà
Có mua một cành hoa
Phong lan làm kỷ niệm.

[caption id="attachment_702167" align="alignnone" width="639"] Có mua một cành hoa. Phong lan làm kỷ niệm. (Ảnh: Pixabay.com)[/caption]

Qua bao mùa đi đến
Nay con hết lớp hai
Và một buổi sớm mai
Hoa phong lan đã nở.

Hai bố con hớn hở
Ra ngắm cánh hoa yêu
Bố nghĩ ngợi nhiều điều
Con ngây thơ khúc khích.

[caption id="attachment_702172" align="alignnone" width="611"] Bố nghĩ ngợi nhiều điều. Con ngây thơ khúc khích. (Ảnh: Xaluan.com)[/caption]

Trong vườn chú chim chích
Nhảy nhót hát ca vang
Bình minh rải nắng vàng
Hồng má con, má bố.

Thanh Bình

Clip ý nghĩa:

[videoplayer link="https://video3.dkn.tv/hieu-thuan-voi-cha-me-ong-troi-at-de-danh-phuc-phan-cho_164c40544.html"]

Tạm giữ người đàn ông nghi gây ra vụ cháy rừng kinh hoàng ở Hà Tĩnh

Tạm giữ người đàn ông nghi gây ra vụ cháy rừng kinh hoàng ở Hà Tĩnh https://ift.tt/2LAB1D5

Ngày 29/6, Công an Hà Tĩnh thông báo đang tạm giữ một người đàn ông nghi gây ra vụ cháy rừng ở núi Hồng Lĩnh.

Báo Gia đình và Xã hội cho hay, người được cho là đã gây ra vụ cháy rừng là ông Phan Văn T. (trú xóm 7 xã Xuân Hồng). Theo đó, vườn nhà ông T. ở dưới chân núi Hồng Lĩnh, giáp khu rừng thông.

Trong lúc đốt lửa trong vườn, ông T. đã bất cẩn để lửa lây lan sang rừng gây cháy lớn. Tại cơ quan điều tra ông T. khai nhận mình chính là người gây ra vụ cháy trên.

"Chiều hôm qua (28/6), ông T. đốt lửa để cải tạo vườn. Có thể do vườn gần núi Hồng Lĩnh, lửa đã bén sang cánh rừng", lãnh đạo xã Xuân Hồng nói với VnExpress.

[caption id="attachment_1171280" align="alignnone" width="500"] Hiện trường vụ cháy núi Hồng Lĩnh. Ảnh: VnExpress[/caption]

Như báo VnExpress đưa tin, khoảng 13h ngày 28/6, lửa bùng phát tại rừng thông trên núi Hồng Lĩnh, thuộc tiểu khu 92A, xã Xuân Hồng (huyện Nghi Xuân, Hà Tĩnh).

Thời tiết nắng nóng, gió phơn tây nam thổi mạnh khiến đám cháy lan nhanh ra các khoảnh rừng ở thị trấn Xuân An. Đến 22h30 cùng ngày, lửa được dập tắt.

Lúc 3h ngày 29/6, đám cháy bùng phát trở lại. 5 ha rừng thông, keo, bạch đàn đã bị thiêu rụi.

[caption id="attachment_1171281" align="alignnone" width="500"] Nhiều lực lượng tham gia chữa cháy xuyên đêm. Ảnh: Vnexpress[/caption]

Hiện vẫn chưa có thông kê về thiệt hại sau vụ cháy rừng kinh hoàng.

Hiểu Minh (Tổng hợp)

Video xem nhiều: ‘Hồng Kông biểu tình chống Mỹ’ và lịch sử nói dối của truyền thông Trung Quốc

[videoplayer link="https://video3.dkn.tv/hong-kong-bieu-tinh-chong-my-va-lich-su-noi-doi-cua-truyen-thong-trung-quoc_93c6cda4f.html"]

Chia sẻ xúc động của một người mẹ về những điều ‘học’ được từ cô con gái 8 tuổi

Chia sẻ xúc động của một người mẹ về những điều ‘học’ được từ cô con gái 8 tuổi https://ift.tt/2xlufZy

Cũng như bao bậc làm cha mẹ khác, tôi luôn mong ước dạy bảo con thật tốt từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống. Tuy vậy, trong quá trình nuôi dạy con, tôi bất ngờ nhận ra mình phải “học” ở con những bài học tưởng chừng nhỏ bé nhất.

Con gái tôi năm nay 8 tuổi, ở độ tuổi mà tôi cho rằng cần được quan tâm, uốn nắn nhiều nhất. Là một người mẹ tận tụy, tôi luôn cảm thấy mình phải dành nhiều thời gian để dạy bảo con nên người. Tất nhiên, tôi không bao giờ cho rằng quá trình nuôi dạy con có thể đồng thời với quá trình rèn luyện tính cách của bản thân. Tuy nhiên, tôi đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ của mình sau một vài sự việc cảm động.

Trái tim thiện lương

Một lần, tôi không thể kiềm chế được cơn nóng giận của mình vì một vấn đề nhỏ và tôi đã đánh đòn con. Cháu khóc một lát, nhưng sau đó cháu tới và nói với tôi: “Mẹ ơi, mẹ là một người mẹ tốt.” Tôi có thể nhận ra con nói điều đó không phải chỉ để làm vừa lòng tôi, cháu đã nói một cách chân thành. 

Tôi giật mình vì lời nói của con và xem xét lại hành động của mình. Mặc dù việc tôi đánh con là vô lý nhưng cháu không phàn nàn gì cả. Nếu tôi là cháu, tôi hẳn là sẽ ghi nhớ sự việc này và sẽ không bỏ qua nếu ai đó mắng nhiếc tôi. 

Khi con gái không may bị ngã, tôi sẽ nói: “Đấy nhìn xem, mẹ đã bảo con cẩn thận nhưng con không bao giờ nghe mẹ. Đó là hình phạt dành cho con.” Tuy nhiên, khi tôi bị ngã, phản ứng đầu tiên của con bé là chạy tới và giúp đỡ tôi. Con sẽ hỏi: “Mẹ ơi, mẹ có sao không?”

[caption id="attachment_1170919" align="alignnone" width="640"]Dạy con (Ảnh minh họa: Dân trí)[/caption]

Trái tim trẻ thơ thuần tịnh của con đã nhắc nhở tôi về việc làm người tốt như thế nào. Tôi nghĩ về bản thân mình, trong mối quan hệ với bạn bè hoặc đồng nghiệp, nếu tôi thấy ai đó mắc sai phạm hay lỗi lầm gì, tôi sẽ không ngại ngần chỉ ra ngay: “Nhìn xem, bạn đã sai rồi, tại sao bạn không quan tâm đến lời khuyên của tôi để bây giờ bạn phải gặp rắc rối như thế chứ!” 

Tôi nghĩ rằng thay vì chỉ trích, phản ứng đầu tiên của tôi trong những tình huống như thế nên là ngay lập tức trợ giúp mà không nảy sinh bất kỳ suy nghĩ tiêu cực nào.

Thực sự quan tâm

Khi cô giáo của con gái tôi bị ốm, bạn cùng lớp của cháu là Dao Dao muốn cùng con tôi tới thăm cô. Con tôi muốn tôi mua một quả táo ngon để tặng cô. Sau đó, con gái tôi thì thầm rằng cháu muốn tôi mua thêm một quả táo nữa cho Dao Dao để tặng cô giáo vì cha mẹ của Dao Dao không muốn mua. Tôi đã đồng ý. Nhưng khi mua, tôi mới phát hiện ra là táo khá đắt. Trên đường về nhà, tôi phàn nàn với con gái rằng cô giáo sẽ không biết chính chúng ta mới là người mua táo cho cô ấy.

Con gái tôi nói: “Điều đó không quan trọng. Quan trọng là cô giáo của con có thể ăn những trái táo này”.

Câu nói đó đã dập tắt lời nói của tôi, tôi cảm thấy như thể mình bị “tụt lại”, như thể tôi đang được “dạy bảo” thì đúng hơn. Ý định của con là muốn cô giáo khỏe hơn, nhưng ý định của tôi là để chắc chắn cô giáo sẽ coi trọng món quà của tôi. Tôi cũng nhận ra rằng khi tôi làm việc, giao tiếp, hay giúp đỡ ai đó, mục đích của tôi là để được công nhận, chứ không phải thực sự muốn giúp họ.

Sau cùng, Dao Dao không đi thăm cô giáo, vì thế con tôi đã đi một mình. Cháu không quen thuộc với khu vực nơi cô giáo ở và cũng không biết số nhà của cô. Cháu đã bắt xe buýt và đi tới khu vực nhà cô giáo rồi gọi điện cho cô để tìm địa chỉ.

Trên thực tế, con gái tôi là một đứa trẻ nhút nhát. Cháu thường không dám nói chuyện với người lớn. Nhưng lần này cháu đã hành động rất dũng cảm. Tôi biết đó là vì cháu quan tâm tới cô giáo của mình. Chứng kiến cách hành xử ấy của con tôi đột nhiên hiểu ra sức mạnh của việc “nghĩ cho người khác”. 

Vào đêm Giáng Sinh, các bạn cùng lớp của con gái tôi muốn tặng cô giáo những quả táo được gói trong hộp giấy. Con tôi cũng gói táo. Tôi nhận thấy vẫn còn khoảng trống trong hộp để viết lời chúc. Do đó tôi đã bảo cháu hãy viết lời chúc, và viết thêm cả tên cháu lên đó để cô giáo biết được món quà này là của cháu. 

Sau đó tôi đột nhiên nhận ra mình đang dạy con “trở nên khôn khéo”. Đó đâu còn là tình cảm chân thành thực sự dành cho người khác, đó đâu phải là sự tử tế xuất phát từ con tim. Chẳng phải tôi đang dạy con mình coi trọng lợi ích và sống giả dối là gì, chẳng phải tôi đang làm suy đồi đạo đức của con? Chẳng phải tôi đang dẫn con mình đi sai đường sao? Tôi hối hận vì đã nói những lời đó với con. 

Hành động vị tha

Những khi tôi cảm thấy trong người không được khỏe, con tôi giúp tôi các công việc như đi chợ, làm việc nhà, có khi cả nấu những món ăn đơn giản. Cháu làm các việc một cách rất tự nhiên và sẽ làm bất cứ việc gì có thể làm. 

[caption id="attachment_1170951" align="alignnone" width="640"]dạy con (Ảnh minh họa dẫn qua Pinterest)[/caption]

Tôi đột nhiên nhìn lại bản thân mình. Khi bạn bè, đồng nghiệp gặp khó khăn, suy nghĩ đầu tiên của tôi là nếu tôi giúp họ, tôi mong rằng việc ấy sẽ không ảnh hưởng tới cuộc sống của mình, hoặc tôi có thể bị người khác đổ lỗi không nếu việc tôi giúp đỡ không mang lại hiệu quả.

Tuy nhiên, con gái tôi lại không có những suy nghĩ ích kỷ như vậy. Cháu chỉ đơn giản là làm những gì có thể làm. Nếu chúng ta có thể loại bỏ sự ích kỷ và giúp đỡ người khác một cách vô điều kiện, thì thế giới này sẽ đẹp biết bao, mọi người cũng sẽ không phải đơn độc khi giải quyết khó khăn của mình nữa.

Con là tấm gương 

Tôi nhận ra rằng trẻ con có bản tính rất tốt. Tâm hồn các con rất thanh khiết và tốt bụng. Tuy nhiên tôi lại không thường nhìn vào mặt tốt của con gái mình. Tất cả những gì tôi nhìn là những việc như con tôi không hoàn thành bài tập về nhà nhanh chóng hay sống bừa bộn. Tôi luôn la mắng con và nghĩ cháu không ngoan chút nào. Tôi cũng có thái độ như vậy đối với những người xung quanh mình. Tôi không nhìn vào những điểm tốt của họ và chỉ nhìn vào khuyết điểm của họ.

[caption id="attachment_1170921" align="alignnone" width="640"]dạy con Cách hành xử của con giúp tôi chỉnh sửa lại chính mình. (Ảnh minh họa: Twitter)[/caption]

Qua cách hành xử của con, tôi nhìn ra những thói xấu của mình. Tôi cũng nhận ra rằng chúng ta không nên phán xét người khác trên bề mặt. Những người có thể nói rất hay không thực sự suy nghĩ hay làm tốt. Nhiều người quanh chúng ta có thể không có điểm gì đáng chú ý lại thực sự lại sở hữu trái tim thiện lương và làm nhiều hành động tử tế.

Đôi khi tôi thấy rằng trên bề mặt mình đang dạy con điều hay lẽ phải, nhưng thực tế là con đang giúp tôi hoàn thiện nhân cách của mình. Tôi cảm thấy điều lớn nhất mình làm được cho con là hướng dẫn con học và thực hành theo nguyên lý Chân -Thiện -Nhẫn của Pháp Luân Đại Pháp. Những đạo lý tuyệt vời dạy chúng ta làm người tốt đã giúp con gái tôi bảo tồn một trái tim thiện lương, một tâm hồn thuần tịnh, là tấm gương cho tôi đối chiếu lại bản thân, trở thành một người mẹ đúng mực.

[caption id="attachment_1170948" align="alignnone" width="640"]Pháp Luân Đại Pháp Dạy con thực hành các nguyên lý Chân - Thiện - Nhẫn của Pháp Luân Đại Pháp là điều tuyệt vời nhất tôi đã làm. (Ảnh: Theepochtimes)[/caption]

Dựa trên câu chuyện của một học viên Pháp Luân Đại Pháp,

Tâm An 

[videoplayer link="https://video3.dkn.tv/doan-dieu-hanh-gan-10000-hoc-vien-phap-luan-cong-lam-xuc-dong-nguoi-dan-new-york_fb2a5bc21.html"]

Nữ y tá chia sẻ clip khiến nhiều người đều muốn bỏ thuốc lá

Nữ y tá chia sẻ clip khiến nhiều người đều muốn bỏ thuốc lá https://ift.tt/2Xde2ox

Chúng ta luôn luôn nghe được rằng “hút thuốc lá có hại cho sức khỏe”, các nhà sản xuất cũng buộc phải thừa nhận và in tác hại của thuốc lá lên chính bao bì để cảnh báo người dùng. Ngay cả như vậy, số người cai thuốc lá thành công thực sự không nhiều.

Các nghiên cứu đã chỉ ra hút thuốc lá làm giảm tuổi thọ, dẫn đến nhiều bệnh tật, đặc biệt là bệnh phổi. Thế nhưng có thể nhiều người 'chưa tận mắt thấy thì chưa tin', bởi lực hấp dẫn của thuốc lá là quá mạnh. Đó là lý do một nữ y tá muốn chia sẻ clip để mọi người trực tiếp thấy được tác hại của hút thuốc. Tên cô là Amanda Eller và clip cô chia sẻ trên facebook sẽ giúp chúng ta biết được lá phổi sẽ trở nên ra sao khi hút thuốc.

Hai lá phổi được đặt cạnh nhau trên một chiếc bàn. Một lá phổi của người khỏe mạnh và một lá phổi của người hút mỗi ngày một bao trong khoảng 20 năm. Quan sát chúng ta dễ dàng nhận thấy lá phổi của người hút thuốc lá có màu đen và bị biến dạng, ngược lại phổi khỏe mạnh có màu tươi sáng tràn đầy sức sống.

Sau đó, mỗi lá phổi được bơm khí vào, tựa như động tác chúng ta hít thở. Quan sát bạn sẽ phát hiện được điểm khác biệt rõ rệt giữa hai phổi.

Dưới đây là video lá phổi khỏe mạnh:

https://ift.tt/2Jd1QtV

Với lá phổi khỏe mạnh, khi bơm khí phổi sẽ nở căng, sau đó giữ căng một thời gian rồi xẹp xuống.

Lá phổi đen của người hút thuốc tương phản lại. Khi bơm khí lá phổi này cũng nở căng song xẹp ngay lập tức, chứng tỏ lá phổi này không có khả năng giữ không khí như lá phổi lành.

Video lá phổi đen của người hút thuốc:

https://ift.tt/2Xde2Vz

Khoảng thời gian lá phổi giữ không khí là rất quan trọng, cơ thể tận dụng lúc này để hấp thụ khí oxy, đào thải khí carbonic. Đối với lá phổi đen khoảng thời gian này rất ngắn, do vậy họ sẽ thường xuyên ở trong tình trạng thiếu dưỡng khí, luôn mệt mỏi và dẫn đến nhiều hệ lụy khác.

Đoạn clip trên thực sự đã chạm tới trái tim nhiều người. Những người đang và từng hút thuốc đã cùng chia sẻ cảm nhận của bản thân.

Những người bỏ thuốc lá thành công cũng khuyến khích mọi người quyết tâm hơn khi xem clip này:

“Tôi tự hào khi nói rằng mình đã bỏ thói quen hút thuốc 11 năm qua được 3 tháng rồi, và chưa bao giờ tôi cảm thấy tuyệt như vậy”.

“Sẽ luôn luôn hối tiếc vì đã hủy hoại lá phổi do hút thuốc. Tôi đã bỏ thuốc 3 năm trước khi được chẩn đoán mắc bệnh phổi tắc nghẽn mãn tính. Nếu bạn hút thuốc xin hãy cố bỏ đi!”, một người dùng facebook chia sẻ.

“Tôi đã bỏ thuốc được 7 tuần vì viêm phổi và giãn tim, điều tuyệt vời nhất tôi từng làm”, một người dùng khác chia sẻ câu chuyện bản thân để khích lệ mọi người.

Một số người dùng bày tỏ rằng họ không thể bỏ được thuốc dù biết nó có hại:

“Tôi thích hút thuốc và clip này sẽ không khiến tôi ngừng điều mình yêu thích”.

“Tôi yêu những điếu thuốc mặc dù biết điều này. Tôi không thể dừng lại”.

Rốt cuộc, việc bỏ thuốc hay không thực sự dựa vào quyết định của mỗi cá nhân và không ai có thể thay thế. Đó là một quyết định mà nhiều người hút thuốc cần phải đối mặt trong cuộc đời.

Đại Hải biên dịch
Theo Useful Tips

Mỗi ngày trồng 1 cây, sau 40 năm liệu có biến vùng đất khô thành rừng?

Mỗi ngày trồng 1 cây, sau 40 năm liệu có biến vùng đất khô thành rừng? https://ift.tt/2YoXEhg

40 năm về trước, một cậu thanh niên 16 tuổi người Ấn Độ quyết tâm mỗi ngày trồng lên mảnh đất khô cằn một mầm cây, và có lẽ chẳng ai ngờ rằng sau 4 thập kỷ, mảnh đất cằn cỗi năm nào giờ đây lại biến thành khu rừng xanh mướt - nơi cư trú của nhiều loài động vật quý hiếm.

Khu bảo tồn Mulai với tổng diện tích 1000 ha là một khu rừng trên đảo Majuli ở sông Brahmaputra thuộc quận Jorhat, thành phố Assam, Ấn Độ. Hòn đảo từng rơi vào tình trạng bị đe dọa nghiêm trọng do sự xói mòn của đất trên bờ. Trong suốt 70 năm, Majuli đã bị thu hẹp hơn một nửa và nhiều người lo ngại sẽ bị ngập hoàn toàn. Từ năm 1991, hơn 35 ngôi làng đã bị cuốn trôi. Do những lo ngại rằng hòn đảo có thể bị nhấn chìm, năm 1980, phòng Lâm nghiệp Assam lập kế hoạch tái tạo 200 ha rừng ở một số bãi cát trên hòn đảo. Tuy nhiên chỉ sau 3 năm dự án bị rơi vào quên lãng.

Vậy nhưng vẫn luôn có một người đàn ông âm thầm chăm sóc cho mảnh đất cằn cỗi, để rồi sau gần 40 năm người ta phải thốt lên trong sự trầm trồ thán phục. Đó là câu chuyện phi thường kể về những nỗ lực không mệt mỏi của "Người rừng Jadav Payeng". 

[caption id="attachment_1170913" align="alignnone" width="744"] Ông Jadav Payeng, chủ nhân khu rừng Mulai. (Ảnh: Humanity Watchdog)[/caption]

Năm Jadav Payeng 16 tuổi, vô số xác rắn chết khô trên cát do nhiệt độ quá cao và không có bóng cây xanh trú ngụ trải dọc rìa đảo Majuli. Chứng kiến cảnh tượng đáng buồn này, cậu thanh niên Jadav khi ấy đã nảy ra một ý tưởng mỗi ngày sẽ trồng một cây xanh để “cứu sống” mảnh đất. 

Rừng Mulai với diện tích khoảng 1360 ha, tương đương với kích thước của 15 sân vận động gộp lại, là khu sinh sống của rất nhiều loài động vật quý hiếm như hổ Bengal, tê giác Ấn Độ, nhiều loài bò sát và hơn 100 con hươu, nai, rất nhiều thỏ, khỉ và nhiều loài chim khác nhau, trong đó có một lượng lớn chim kền kền. Bên cạnh các loài động vật, Mulai cũng là khu rừng có mật độ cây cối dày đặc, điển hình là các loài cây chiêu liêu, bằng lăng nước, phượng đỏ, sống rắn dài, và nhiều loài thực vật khác. Riêng tre - loại cây ông Jadav lựa chọn trồng đầu tiên đã chiếm khoảng hơn 300 ha khu rừng.

[caption id="attachment_1170915" align="alignnone" width="744"] (Ảnh: Manamohana Holla K/Wikimedia Commons)[/caption]

Tuy nhiên, đến năm 2008, chính phủ Ấn Độ mới biết đến sự tồn tại của Mulai khi sự kiện 100 con voi hoang dã đi lạc vào địa phận khu rừng. Cũng kể từ đây, đàn voi trở thành “những vị khách” thường xuyên ghé thăm Mulai. Nhằm vinh danh cho những cố gắng của Jadav, chính phủ quyết định đặt tên cho khu rừng là Padma Shri Jadav "Mulai" Payeng. 

[caption id="attachment_1171272" align="alignnone" width="728"] (Ảnh: brightside)[/caption]

Câu chuyện của ông Jadav và khu rừng đã trở thành nguồn cảm hứng cho rất nhiều chương trình truyền hình, báo chí truyền thông đăng tải, trong đó có một bộ phim tài liệu mang tên “Forest Man” của nhà làm phim William Douglas McMaster đã được tham gia Liên hoan phim Cannes năm 2014.

Ông Jadav Payeng sống bằng nghề bán sữa bò cho dân làng, ngoài các công việc thường nhật, ông dành nhiều thời gian để chăm sóc cánh rừng và sẽ còn tiếp tục trồng thêm cây cho tới “hơi thở cuối cùng”. Mỗi ngày, ông đều đi thăm cánh rừng và cảm thấy cây cối, muông thú như thể gia đình thứ hai của mình.

[caption id="attachment_1170916" align="alignnone" width="744"] (Ảnh: Jadav Payeng: The Forest Man of India/Facebook)[/caption]

Sau rất nhiều năm, ông Jadav giờ đây vẫn có thể nhận ra những cây non đầu tiên ông đã trồng xuống mảnh rừng Mulai. Mỗi lần ghé thăm rừng ông đều đến và thì thầm với chúng rằng: "Nếu không có cây, ta sẽ chẳng bao giờ được thấy thế giới ngoài kia. Người dân trên thế giới đã tìm về đây bởi cánh rừng này khiến họ kinh ngạc".

Hồng Tâm

Tài xế taxi, người dân không cứu người bị nạn: Hiệu ứng ‘kẻ ngoài cuộc’ và sự băng hoại của lòng tốt

Tài xế taxi, người dân không cứu người bị nạn: Hiệu ứng ‘kẻ ngoài cuộc’ và sự băng hoại của lòng tốt https://ift.tt/2Jd1OlN

Người phụ nữ nằm bất động giữa đường phố Sài Gòn lúc nửa đêm. Cách cô chừng vài mét là người đàn ông cũng nằm sõng soài, thi thoảng lên cơn co giật mạnh. Chỉ trong khoảng hơn chục phút sau, 4 ô tô con, 1 xe tải, 32 xe máy lướt ngang qua. Nhưng chẳng một ai ra tay giúp đỡ…

Mấy ngày qua, vụ tai nạn thương tâm cướp đi sinh mạng của người mẹ 2 con khiến cộng đồng mạng vừa xót thương lại vừa giận dữ. Những lời đao búa gần như trút hết lên đầu người lái taxi đã bỏ chạy sau vụ va chạm với xe máy của đôi nam nữ vì quá hoảng sợ. Nhưng người ta đã vô tình quên đi một chi tiết: có đến 38 người có mặt quanh hiện trường vụ tai nạn mà vẫn đành lòng bước qua vì tâm lý “không phải việc của mình”. Sự vô cảm, thờ ơ của con người khi chứng kiến đồng loại đang trong cơn nguy kịch từ bao giờ đã trở thành một “chuyện bình thường ở huyện” như vậy? 

Vụ việc lần này khiến tôi phải lật giở lại những câu chuyện trong quá khứ, cả ở ta lẫn bên Tây, bên Tàu để gọi ra một cái tên cho hành động buồn ấy: “Mặc cảm kẻ ngoài cuộc”, nói nôm na là tâm lý “mặc kệ nó, không phải việc của mình”. 

Năm 2011, một vụ tai nạn chấn động thế giới xảy ra tại thành phố Phật Sơn, tỉnh Quảng Đông (Trung Quốc). Bé Duyệt Duyệt 2 tuổi bị ô tô cán qua người khi đang chơi ở con phố trước nhà. Trích xuất từ camera cho thấy, sau khi cán qua người em bé, người lái xe tiếp tục cho xe chạy tiếp và cán tiếp bánh sau lên người nạn nhân. Trước sau đã có 18 người đi đường nhìn thấy em bé bị trọng thương nhưng chẳng ai thèm đoái hoài. Em bé thậm chí còn bị một chiếc xe tải thứ hai cán qua người một lần nữa. Chỉ đến khi một người phụ nữ nhặt rác đi qua ra tay cứu giúp, bé mới được đưa đến bệnh viện. Nhưng tất cả đã quá muộn, chỉ 8 ngày sau, bé Duyệt Duyệt đã ra đi mãi mãi vì vết thương quá nặng. 

[caption id="attachment_1171142" align="alignnone" width="685"] Cha mẹ bé Duyệt Duyệt cúi rạp trước người phụ nữ cứu con gái. (Ảnh: nld.com)[/caption]

Trước đó rất lâu, vào năm 1964, ở Mỹ, cô gái trẻ Kitty Genovese đã bị kẻ thủ ác sát hại ngay gần khu nhà mình ở trước sự chứng kiến của những người hàng xóm. Tờ New York Post đưa tin, đã có đến 38 người đã nghe thấy hoặc chứng kiến vụ tấn công nhưng không hề giúp đỡ người bị nạn. Ngay sau đó, toàn nước Mỹ bàng hoàng, xúc động rồi giận dữ trước thái độ bàng quan của những người chứng kiến vụ việc. Chính cựu Tổng thống Mỹ, Bill Clinton trong một lần tới thăm New York đã phải cay đắng nói rằng: “Vụ việc này khiến chúng ta cảm thấy rằng mỗi người chúng ta đang không chỉ bị hiểm nguy rình rập mà thực sự còn rất đơn độc nữa”. 

Cùng với việc xã hội ngày càng phát triển, con người ngày càng bị các giá trị vật chất thao túng, sự thờ ơ, vô cảm ngày càng như cỏ dại mọc lan, xâm chiếm hết giá trị tinh thần, văn hóa của nhân loại. Mà vô cảm, thờ ơ với cái ác thì cũng bằng như đồng tình, vào hùa với nó. Cho nên nhiều lúc “tội” của người vô cảm cũng phải trả giá ngang bằng với chính kẻ thủ ác gây ra tội lỗi. 

Trong những cuộc trò chuyện tửu hậu trà dư, một vài người bạn đã kể cho tôi câu chuyện về những người bị áp bức, đàn áp và giết hại ở Trung Quốc trong một phong trào bức hại Pháp Luân Công diễn ra từ những năm 1999. Tôi tò mò tìm hiểu thêm bối cảnh câu chuyện thì biết rằng khi Chủ tịch nước đương thời lúc đó là ông Giang Trạch Dân phát lệnh đàn áp những người tập môn khí công ôn hòa này thì người dân toàn Trung Quốc cũng ngầm được ra hiệu rằng: “Hãy mặc kệ họ, đó không phải là việc của anh”.

Cứ như vậy, suốt 20 năm, chiến dịch “tẩy não” người dân của nhà nước Trung Quốc đã khiến họ trở thành những kẻ vô cảm, thờ ơ, những “người ngoài cuộc” khi chứng kiến đồng loại, đồng bào của mình bị bức hiếp, tra tấn, sát hại và mổ cướp nội tạng. Câu chuyện rùng mình ấy khiến tôi, một người tạm gọi là còn chút lương tri, đã không thể cầm lòng nổi. Sự bàng quan đang giết chết chúng ta, đang hủy hoại đến tận gốc rễ lòng thiện lương, tinh thần bác ái “thương người như thể thương thân” vốn là tài sản quý báu của các dân tộc Á Đông hàng nghìn năm qua.

[caption id="attachment_1171156" align="alignnone" width="693"] Diễu hành nâng cao nhận thức về cuộc đàn áp Pháp Luân Công tại Trung Quốc ở San Francisco, Mỹ. (Ảnh: budnaera.com)[/caption]

Không thể phủ nhận cuộc đời không phải là mơ, người ta buộc phải sống thực tế hơn giữa cơm áo gạo tiền. Nhưng thiện lương và đứng về phía cái tốt luôn luôn phải là ưu tiên số một trong cách hành xử, trong đạo nghĩa của con người. Nếu không người ta đã là một thứ gì đó khác chứ không phải là con người nữa rồi!

Trong truyện ngắn “Đời thừa” (Nam Cao), văn sĩ Hộ phải sống trong cảnh túng quẫn, “cơm áo không đùa với khách thơ”, lắm lúc không chịu nổi đã nghĩ đến chuyện: “Phải biết ác, biết tàn nhẫn để sống mạnh mẽ”. Nhưng cuối cùng điều anh chọn lại là tình thương. Hộ nói rằng, tình thương sẽ phân biệt rõ con người và ác thú. Hay như nhân vật Jean Valjean trong “Những người khốn khổ” (Victor Hugo), dù cả đời luôn chịu thiệt thòi nhưng lúc nào cũng chỉ tâm niệm một điều: “Trên đời này chỉ có một điều duy nhất ấy thôi, đó là thương yêu nhau”.

Tôi vẫn tin rằng, người tốt trên đời này vẫn còn rất nhiều. Và khi những người tốt có thể cùng nhau hành động thì những cái vô cảm, thờ ơ kia cũng sẽ dần bị loại bỏ như những thứ ung nhọt độc hại bị tống khứ khỏi xã hội. Và chuyện những người vô tâm không cứu đôi nam nữ tai nạn kia cũng không thể xóa sạch đi một sự thật rằng người Sài Gòn vẫn còn đó biết bao nhiêu nghĩa cử tốt đẹp. Bạn còn nhớ chăng những bác xe ôm sắm luôn vai “hiệp sĩ đường phố”, sẵn sàng đổi tính mạng mình lấy sự bình yên cho đường phố? Bạn có biết chăng vào những ngày hè nắng cháy, bên vệ đường vẫn có hàng trăm, hàng nghìn bình nước trân trọng đề lên hàng chữ: “Nước uống miễn phí, xin giữ vệ sinh, cảm ơn nhiều!”? Bạn có thấy chăng những chú xem ôm, vá xe, thợ hồ, thợ bán xăng bì bõm lội giữa dòng triều cường đẩy xe giúp người đi đường chẳng may bị ngã hay chết máy?

Và bạn hãy tin rằng, thiện lương sẽ được đền đáp bởi thiện lương. Người tốt sẽ nhận được phúc phận. Cái thiện chắc chắn chiến thắng cái ác. Chính sẽ thắng tà. Người oan ức sẽ được minh oan và kẻ thủ ác chắc chắn phải nhận báo ứng!

Tiêu Vũ

Bạn đang đọc bài viết: "Tài xế taxi, người dân không cứu người bị nạn: Hiệu ứng ‘kẻ ngoài cuộc’ và sự băng hoại của lòng tốt" tại chuyên mục Văn hóa của Đại Kỷ Nguyên. Để cập nhật thêm nhiều bài viết hay, quý độc giả vui lòng truy cập Fanpage chính thức của chúng tôi:  facebook.com/DaiKyNguyenVanhoa/. Mọi ý kiến phản hồi và tin bài cộng tác xin gửi về hòm thư: daikynguyen.vanhoa@gmail.com. Xin chân thành cảm ơn!

[videoplayer link="https://video3.dkn.tv/trung-quoc-dieu-dung-duoi-thoi-canh-sat-quoc-te-donald-trump_f2f7d61aa.html"]

Phải làm gì nếu bạn bị mất hộ chiếu khi đang du lịch nước ngoài?

Phải làm gì nếu bạn bị mất hộ chiếu khi đang du lịch nước ngoài? https://ift.tt/2FGQbCX

Hộ chiếu ngày càng trở nên quan trọng trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta, đặc biệt đối với những người thường xuyên đi du lịch hoặc công tác nước ngoài. Khi đang lưu trú ở nước ngoài, hộ chiếu là loại giấy tờ quan trọng nhất, không thể thiếu của chúng ta. Trong trường hợp bất đắc dĩ bị mất hộ chiếu, bạn cần phải làm gì? Chúng tôi có một số gợi ý như sau:

Mất hộ chiếu có thể xảy ra với bất cứ ai người. Điều đầu tiên cần làm là là khai báo ngay lập tức, đặc biệt là trong trường hợp bạn bị đánh cắp. Điều này sẽ tránh được rủi ro hộ chiếu của bạn bị sử dụng bất hợp pháp bởi kẻ xấu. Để làm điều này, hãy đến Đại Sứ Quán hoặc Lãnh Sự Quán gần khách sạn hoặc nơi cư trú tạm thời của bạn. Tùy thuộc vào từng tình huống, bạn cũng có thể được yêu cầu khai báo với chính quyền địa phương, đồn cảnh sát hoặc các cảnh sát dân sự gần nhất.

[caption id="" align="alignnone" width="750"] (Ảnh minh họa: livejapan.com)[/caption]

Sau đó, bạn phải chuẩn bị hồ sơ xin hộ chiếu và gửi đến Đại Sứ Quán hoặc Lãnh Sự Quán. Lưu ý rằng có thể bạn phải chấp nhận chờ đợi theo lịch hẹn. Tuy nhiên, với một số trường hợp đặc biệt, bạn có thể được cấp hộ chiếu khẩn cấp (loại hộ chiếu tạm thời này chỉ có giá trị một năm) cho phép bạn rời khỏi đất nước nhanh hơn. Nó chỉ được cấp khi có các lý do đặc biệt như có vấn đề y tế, lý do nhân đạo hoặc công tác đột xuất.

Những thủ tục làm hộ chiếu ở nước ngoài

Bạn cần chuẩn bị một số giấy tờ cần thiết trước khi đi nộp hồ sơ tại Đại Sứ Quán hoặc Lãnh Sự Quán như sau:

- Ảnh thẻ gần nhất
- Lệ phí (bạn nên hỏi trước về số tiền và phương tiện thanh toán)
- Giấy xác nhận nơi bạn đang tạm trú.

[caption id="" align="alignnone" width="877"] (Ảnh minh họa: o4uxrk33.com)[/caption]

Một số tổ chức có thể chịu trách nhiệm chụp ảnh của bạn trực tiếp tại chỗ nếu bạn không có ảnh tại thời điểm nộp đơn. Tùy thuộc vào chuyến đi và nơi bạn nộp hồ sơ, bạn có thể rút hộ chiếu mới của mình tại cơ quan lãnh sự nơi bạn đã nộp hồ sơ hoặc sẽ được gửi qua đường bưu điện đến địa chỉ bạn chọn. Hộ chiếu của bạn sẽ có giá trị trong 10 năm .

Những lưu ý giúp bạn hạn chế bị mất hộ chiếu

Lời khuyên đầu tiên dành cho bạn là hãy chuẩn bị một bản sao hộ chiếu. Cho dù bạn có đang đi du lịch hay không, hãy sao, chụp lại hộ chiếu và lưu trữ vào hộp thư điện tử của bạn. Bạn cũng có thể giữ bản sao trên một bộ lưu trữ an toàn trực tuyến.

[caption id="" align="alignnone" width="1000"] (Ảnh minh họa: lefigaro.fr)[/caption]

Trong thời gian lưu trú ở nước ngoài, hãy nhớ những nguyên tắc cơ bản sau:

Tránh mang theo hộ chiếu trong suốt chuyến đi chơi. Thay vào đó, bạn hãy mang theo giấy tờ thay thế chính thức như chứng minh thư hoặc giấy phép lái xe.

Giữ hộ chiếu của bạn ở một nơi an toàn, chẳng hạn như trong két sắt của khách sạn.

Cuối cùng, khi đi đến một đất nước mới, hãy khai báo với Đại Sứ Quán hoặc Lãnh Sự Quán để thông báo cho họ về sự hiện diện của bạn.

Hồng Phúc